Chương 17

Khi trời chạng vạng, những người trong thôn ra ngoài quét tuyết đều đã lần lượt trở về. Ai nấy sắc mặt điềm tĩnh, không vui cũng chẳng buồn, khiến Lục Tư Vũ nhìn mà lấy làm kỳ lạ.

Đợi đến khi hắn gặp đại bá mẫu và nhị bá mẫu, rốt cuộc không nhịn được liền hỏi:

“Có chuyện gì vậy? Chẳng lẽ tuyết vẫn chưa quét xong, hay có việc gì bất trắc sao?”

Nhị bá mẫu thở dài đáp:

“Ha, ý trời trêu ngươi a. Chúng ta sống ở thôn này, vốn tưởng bản thân đã khổ rồi, nào ngờ người trên trấn, trên huyện cũng chẳng khá hơn là bao. Năm nay thực sự lạnh quá, nghe nói còn có không ít người chết rét nữa.”

Lục Tư Vũ lấy làm ngạc nhiên, hỏi tiếp:

“Theo lý, người trên trấn trên huyện đều khá giả, sao lại vẫn có người chết vì lạnh được?”

Hắn vừa đến nơi này được hai ngày, dựa vào ký ức của nguyên chủ cùng những điều mình thấy, trong thôn đúng là chưa từng nghe ai bị chết rét. Dẫu nghèo khổ đến đâu thì trong nhà cũng có tích trữ ít nhiều củi lửa hoặc than, đốt sưởi qua ngày. Than hết thì ban ngày còn có thể ra ngoài nhặt thêm; chỉ cần không gặp lỡ tuyết, cơ hồ chẳng phát sinh chuyện đại họa gì.

Đại bá mẫu cũng thở dài:

“Huyện thì đỡ hơn chút, còn có quan lớn quản lý. Chứ trên trấn tình hình chẳng giống, mấy ngày nay đường xá ra thôn còn bị tuyết chắn, nhiều nhà chẳng có củi dự trữ, lại chẳng có chăn ấm. Thời tiết này mà không chịu nổi thì sao qua khỏi?”

“Đúng đấy, mà giờ tuyết đang tan, trời e còn rét hơn. Nghĩ mà lo lắng thay cho bọn họ.” Nhị bá mẫu lắc đầu nói.

Tục ngữ rằng: “Tuyết rơi không lạnh, tuyết tan rét buốt.” Khi xưa chỉ là lời truyền miệng, còn nay xét ra cũng có căn nguyên khoa học. Bởi lẽ quá trình tuyết tan đồng nghĩa hấp thu nhiệt lượng, làm hạ thấp nhiệt độ môi trường, khiến người thường cảm nhận được giá lạnh rõ rệt hơn.

Nghe hai vị bá mẫu nói, Lục Tư Vũ bỗng linh quang lóe lên, liền thưa:

“Đại bá mẫu, nhị bá mẫu, ta có một đề nghị, chẳng biết có nên nói ra không?”

Nhị bá mẫu cau mày, sốt ruột nói:

“Có gì mà không được? Ngươi cái gì cũng văn phong hoa mỹ, có gì cứ nói thẳng.”

Lục Tư Vũ nghiêm túc đáp:

“Ta nghĩ người trên trấn lạnh lẽo như vậy, sao chúng ta không đem ít than đi bán cho họ?”

“Bán than? E không ổn. Người trấn trên xưa nay ưa sạch sẽ, than họ mua đều là loại than lò, sạch sẽ, đẹp đẽ, chứ thứ than chúng ta tự đốt, ai mà chịu mua?” Nhị bá mẫu lắc đầu, không tán thành.

Lục gia thôn mỗi năm đều có nhà tự đốt lấy chút than. Có loại là lên núi gom củi, đốt thành than xong để hạ nhiệt rồi đựng vào bao tải, cục lớn dùng sưởi ấm mùa đông. Lại có chút là tro than gom từ bếp lò ngày thường, vụn vặt một ít cũng gom lại cất đi, vì thế tích lại năm này qua năm khác cũng thành không ít.

Than ấy một phần dùng sưởi mùa đông, phần còn lại sẽ dành để xuân sang sao trà, xưa nay chưa có nhà nào đem ra bán.

Lục Tư Vũ biết điều đó, song vẫn gật đầu nghiêm túc:

“Nếu là ngày thường, than chúng ta họ nhất định không thích. Nhưng giờ tình thế bất thường, ta nghĩ trong các thôn, có lẽ chỉ Lục gia thôn chúng ta sớm khai thông đường về trấn, đó chẳng phải lợi thế sao?”

Vị thế Lục gia thôn đặc biệt, không những gần trấn mà còn gần cả huyện thành, cho nên chỉ một ngày đã có thể cùng lúc thông đường lên huyện, xuống trấn. Chính là ưu thế lớn của Lục gia thôn.

Những lời của Lục Tư Vũ khiến cả đại bá mẫu cùng nhị bá mẫu nhìn nhau, chần chừ bất quyết, vừa như có lý lại như chưa dám chắc, rốt cuộc có nên bán hay không?

“Thật sự được ư?” Nhị bá mẫu vẫn thấy chưa thể tin tưởng.

Đại bá mẫu vốn tính dứt khoát bèn vỗ tay nói:

“Theo ta thì cứ thử, chỉ là ít than thôi, bán được thì tốt, lỡ không ai mua cũng chẳng thiệt gì. Ta sẽ qua bàn bạc cùng đại bá ngươi.”

Nói đoạn, đại bá mẫu liền toan rảo bước rời đi.

Lục Tư Vũ vội lên tiếng giữ lại:

“Đại bá mẫu, nếu quả quyết muốn bán thì chẳng nên chậm trễ. Thôn ta sát bên trấn, trước hết có thể chở vài bao than ra chợ bán thử. Đêm nay lạnh hơn, tuyết lại chưa kịp tan, kể cũng an toàn hơn nhiều.”

Bốn bề Lục gia thôn là núi non vây quanh, duy có đường xuống trấn là bằng phẳng dễ đi, tới trấn thì chẳng còn núi non hiểm trở, cũng không sợ dã thú. Nếu tranh thủ, trước khi trời tối hẳn cũng vừa kịp hạ than bán cho kẻ cần.

Song, lời vừa dứt, hắn lại trầm ngâm rồi lắc đầu:

“Thôi vậy, cũng chẳng vội được mấy canh giờ. Hay là đợi sang sớm mai, trời sáng đi sẽ an toàn hơn.”

“Được rồi, được rồi. Việc này ta sẽ báo với đại bá cùng nhị bá ngươi một tiếng, để mọi người cân nhắc. So với ngươi còn đáng tin hơn!” Đại bá mẫu vừa đi vừa lôi nhị bá mẫu đi cùng.

Một phen hiến kế mà lại bị nói là lời trẻ nhỏ chưa đáng tin, Lục Tư Vũ cũng đành cười trừ. Kỳ thực hắn ra ý cũng là muốn kiếm thêm chút tiền, lại càng chẳng đành lòng thấy cảnh người chết rét ngoài kia. Còn về sau sự tình thế nào, cũng đã không còn liên quan tới hắn nữa.

Về đến nhà, hắn lặng lẽ nổi lửa nấu thêm một nồi cháo.

Thật ra hắn sớm lén đặt mua trên “taobao” ít gạo lứt trông không khác gì loại gạo vùng này, mỗi ngày trích ra một ít trộn chung với gạo trong nhà, vừa đủ dành dụm được phần nào.

Ngày hôm nay vẫn là ba bữa, song bữa thứ ba chỉ nấu đủ ăn lót dạ, kẻo bụng đói meo lại khó chìm vào giấc ngủ.

Trong nhà muốn khá lên chẳng thể chỉ trông mong mấy thửa ruộng con. Chỉ là Lục Tư Vũ vẫn chưa nghĩ ra nên buôn bán gì cho phải, vật phẩm từ “taobao” chỉ nên lộ ra từng chút, nếu tùy tiện lấy hết bán đi, e cũng đắc tội với lòng người, có khi còn bị xem là yêu tà xuất hiện nơi nhân gian.