Trong phòng Ngô lão gia, chỉ riêng số thϊếp thất đã có năm người, nha hoàn bị lão dính vào lại càng nhiều không đếm xuể. Nghe nói bên ngoài còn có người tình khác. Ngô Phùng thị dựa vào thế lực nhà nương đẻ, lại sinh được đích tử, nên vững vàng ngồi vững ghế chính thất, không ai lay chuyển nổi. Trong phủ lại có hai vị tiểu thϊếp được sủng ái, một người đã sinh được con trai lớn hơn cả đại thiếu gia Ngô gia hai tuổi, Ngô lão gia bên cạnh ngoài Ngô Phùng thị ra, chỉ yêu chiều mỗi nàng ta. Người còn lại nghe đồn từng lớn lên trong một gánh hát, dung mạo như thiên tiên, mê hoặc đến mức Ngô lão gia gần như mất hồn mất vía.
A Miên khẽ vuốt khuôn mặt mình. Ngoài khuôn mặt này ra, nàng chẳng còn gì khác. Nàng hiểu rõ vì sao phu nhân để mắt đến mình nhưng dưới tay phu nhân, nàng cũng chỉ có giá trị đến thế. Sau này nếu phu nhân không dùng đến nàng nữa, mà nàng lại chẳng kiếm được cho mình một thân phận rõ ràng, thì nàng còn biết đi đâu về đâu? Nàng không muốn bị bán đi lần nữa.
Nếu theo Nhị cô nương, Đoàn Nhị gia còn trẻ, chưa từng trải qua nhiều, phụ nữ thấy chưa bao nhiêu, có lẽ dung mạo nàng còn có thể khiến người ta mới mẻ được đôi ba hôm. Dù sau này thất sủng trong mắt Đoàn Nhị gia, Nhị cô nương vẫn sẽ còn dùng đến nàng. Nhị cô nương còn nhỏ, phải vài năm nữa mới gả vào Đoạn gia, nếu nàng có thể vì Nhị cô nương mà sinh được một đứa con trai trước, đến khi đứa bé được ghi tên dưới danh nghĩa của Nhị cô nương, thì dù thế nào đi nữa, nhìn vào mặt con, Nhị cô nương cũng sẽ chừa cho nàng một đường sống.
A Miên sau khi nghĩ thông suốt thì lập tức thu xếp hành trang, cam tâm tình nguyện theo sau Nhị cô nương trở về viện. Từ hôm đó cho đến lúc nàng được đưa sang Đoạn phủ, nàng vẫn luôn cúi đầu làm kẻ dưới, nhún nhường dè dặt. Nàng muốn để Nhị cô nương hiểu được lòng trung thành của mình, tuyệt không thể để Nhị cô nương có nửa phần nghi ngờ nàng sẽ không chịu nghe sai khiến trong tương lai.
Nhị cô nương rất hài lòng, cảm thấy A Miên hiểu chuyện, ngoan ngoãn. Ngô Phùng thị cũng rất mãn ý, nhân cơ hội dạy dỗ Nhị cô nương: “Con à, nha đầu có kẻ thông minh, có kẻ ngu ngốc, thông minh quá cũng không được, ngu ngốc quá lại càng không nên. Chúng ta muốn dùng, thì phải dùng loại thông minh vừa phải, biết chuyện mà không đa tâm, hiểu chuyện mà không nghĩ ngợi quá nhiều.”
Nhị cô nương gật đầu. Nếu A Miên có thể cả đời ngoan ngoãn như thế, nàng cũng không ngại nuôi nàng ta cả đời.
Phía Ngô Phùng thị bắt đầu ngấm ngầm ám chỉ với Trương thị bên nhà họ Đoàn, lời lẽ úp mở nhưng ý tứ rõ ràng: bà đã có ý buông lỏng. Chỉ là chuyện này dù gì cũng phải có chút bù đắp chứ? Tuy rằng đều là người một nhà, nhưng lời khách sáo vẫn cần có, chủ yếu là để giữ thể diện cho Ngô gia. Không thể để người ngoài nói Ngô gia dễ bị bắt nạt, chưa cưới chính thê, tiểu thϊếp đã lẻn vào cửa trước vậy mặt mũi Ngô gia còn để vào đâu?
Sau khi Trương thị nghe ra được ẩn ý, mới biết cuối cùng cũng đã bước vào chính đề. Trong lòng dù chẳng vui vẻ gì, nhưng chuyện thể diện thì vẫn phải giữ. Thế là một rương rồi lại một rương, từng hòm từng hòm lễ vật được khiêng vào hậu viện Ngô gia. Đến khi đã chuyển vào bốn rương lớn.
Ngô Phùng thị mới làm bộ làm tịch nói rằng: “Thể diện như thế cũng đã đủ rồi.”
Trương thị tính toán trong lòng, nghĩ đến ngày sau khi Nhị cô nương gả đến nhà họ Đoàn, chỉ riêng phần hồi môn cũng phải ít nhất có một phần mười là do nàng đưa tới lập tức nghẹn đến ngực tức thở. Nhưng nếu Ngô gia không gật đầu, thì con trai nàng cũng không cách nào nạp thϊếp được, đành phải nuốt máu nuốt răng mà nhẫn nhịn.
Dù sao thì Nhị cô nương có gả tới rồi cũng đâu thoát khỏi tay nàng? Nghĩ vậy, Trương thị mới thấy dễ chịu đôi phần.
Một tháng sau, Đoạn Hạo Phương lại lên cửa cầu thân, so với trước kia ba tháng mới đến một lần, lần này xem ra siêng năng hơn nhiều.
Lần này vào phủ, chính là A Miên đón hắn vào viện. Một nha đầu xinh xắn rực rỡ thế này, Đoạn Hạo Phương không khỏi liếc nhìn thêm mấy lần, trong lòng âm thầm cân nhắc, rồi mới đường hoàng vào cửa chào hỏi. Sau đó lại được Ngô Phùng thị sai người đưa đến gặp Nhị cô nương, vẫn là A Miên dẫn đường.
Lần này Nhị cô nương ăn mặc tươm tất, trang phục chỉnh tề, tuy chỉ là một thân thể non nớt còn chưa phát triển hết, nhưng đã học cách ngồi đoan chính như tiếp đón khách quý. Đoàn Nhị gia suýt nữa cười thành tiếng, nhưng vẫn cố nghiêm túc hành lễ, hai người một trái một phải ngồi như đang đối đãi với đại nhân vật.
Người bưng trà vẫn là A Miên. Đoàn Nhị gia lòng như gương sáng, chậm rãi uống trà, thong dong hàn huyên, không để mắt lạc hướng.
Lúc sắp về, Nhị cô nương nói một câu: “A Miên, tiễn nhị ca ra ngoài.”
Lần đầu tiên nghe Nhị cô nương gọi mình là nhị ca, Đoạn Hạo Phương sặc một ngụm trà, vừa ngẩng đầu đã thấy Nhị cô nương nở nụ cười ngọt ngào, tay chỉ vào nha đầu chói mắt đứng bên cạnh mà nói: “A Miên là nha hoàn ta thương nhất, nhị ca phải để ý chăm sóc nhiều hơn đấy.”
Đoàn Nhị gia khựng lại. Hắn đâu ngờ Nhị cô nương không nói không rằng, lại đột ngột đem nha đầu tặng thẳng cho hắn như thế. Chẳng lẽ giờ hắn phải nghiêm mặt mà hỏi: “Muội đưa nha đầu của muội cho ta làm gì?”
Nhị cô nương không phải người ngoài, đó là chính thê tương lai của hắn, là người mà cả đời hắn phải tôn kính nghiêm chỉnh. Dù hiện tại nàng mới sáu tuổi, hắn cũng không thể thất lễ.
Huống hồ những tâm tư của Trương thị, hắn xưa nay đều biết rõ hắn muốn nạp thϊếp, thì phải được Ngô gia đồng ý. Nói cách khác, Nhị cô nương từ lâu hẳn cũng đã hiểu rõ rồi. Huống hồ, chuyện trong phòng của trượng phu, chính thê lo toan vốn là bổn phận.
Hắn chỉ đành làm ra vẻ bình tĩnh, điềm nhiên gật đầu như đã có ngầm hiểu với Nhị cô nương, rồi dẫn theo nha đầu mà rời khỏi.
Vừa quay lưng đi, sau lưng liền truyền đến tiếng gọi yếu ớt, nghẹn ngào như sắp khóc của Nhị cô nương: “Nhị ca.”
Hắn quay đầu lại, chỉ thấy Nhị cô nương mím chặt môi, ánh mắt khó xử lại khổ sở nhìn hắn, giống như đang phải chịu uất ức to lớn không lời.
Nửa năm nay, mẫu thân hắn nghĩ gì, hắn cũng đại khái đoán được. Tuy trong lòng biết rõ mình đích xác có phần không phải với tiểu tân nương kia, nhưng chuyện như thế này thật sự không thể để một nam nhân như hắn cứ đợi nàng trưởng thành. Hắn còn có gia nghiệp phải gánh, có song thân cần phụng dưỡng. Thế nhưng, hắn sẽ ghi nhớ nỗi ấm ức hôm nay của nàng, về sau nhất định sẽ bù đắp cho nàng thật tốt.
Trong lòng hắn đã tính toán rõ ràng, vậy mà khi tận mắt thấy Nhị cô nương của Ngô gia, tuổi còn nhỏ, vóc dáng còn chưa cao đến vai hắn, lại phải vì chuyện này mà phiền lòng đau khổ, thì nơi mềm yếu trong lòng hắn khẽ bị khơi động.
Hắn quay đầu nhìn kỹ Nhị cô nương thêm một lần tuy còn nhỏ, nhưng cũng đã là thê tử danh chính ngôn thuận của hắn. Nỗi ủy khuất trong lòng nàng, hắn đều sẽ khắc ghi.
Trước kia, việc có hôn ước chỉ là lời nói suông, cho đến khi tận mắt thấy vị hôn thê chỉ là một hài tử, hắn cũng từng cảm thấy buồn cười. Hắn biết lấy thê là lấy đức, mà Ngô gia thì bày ra đó, môn đăng hộ đối, hắn cũng không phản đối chuyện có một tân nương nhỏ tuổi như thế. Nhưng hắn vẫn coi trọng Ngô gia hơn. Chỉ là hôm nay, sau khi gặp mặt, hình bóng Nhị cô nương đã khắc sâu trong lòng hắn.
Lại liếc mắt nhìn A Miên bên cạnh, người được Nhị cô nương đích thân lựa chọn phải nói rằng ánh mắt nàng thật không tầm thường. Dung mạo như vậy, mấy người mà Trương thị tuyển chọn cộng lại cũng e rằng chẳng bằng được một nửa.
Đoàn Nhị gia trong lòng vừa đắc ý lại vừa chua xót, cảm thấy bản thân bỗng chốc thật sự trở thành một nam nhân, cảm giác lập gia thất cũng đã nhen nhóm được một nửa.
A Miên đưa hắn trở lại chào từ biệt với Ngô Phùng thị. Dĩ nhiên, ánh mắt Ngô Phùng thị liếc thấy A Miên đứng phía sau hắn, sắc mặt tức thì ảm đạm hẳn đi. Bà lạnh nhạt nói: “Về đi thôi, sau này ta sẽ cho người đưa bà tử và nha hoàn đến cho.”
Một nha hoàn thì không cần đến bà tử và nha hoàn hầu hạ. Chỉ có thϊếp thất mới được phân người sai khiến riêng.
Đoàn Nhị gia lập tức từ lời Ngô Phùng thị mà lĩnh hội ra được thân phận tương lai của A Miên chỉ sợ trước khi Nhị cô nương gả vào cửa, A Miên đã là nửa mảnh trời trong viện hắn đại diện cho Ngô gia rồi.
Lời nói của nhạc mẫu tương lai, cũng là lời thay mặt Nhị cô nương. Đoàn Nhị gia vốn không định làm khó, liền thuận theo nhận lời. Nhưng khi hắn vừa trở về Đoạn phủ, Trương thị nhìn thấy A Miên phía sau hắn, sắc mặt lập tức đen kịt.
A Miên rất biết điều, vừa bước chân vào cửa đã lập tức quỳ xuống dập đầu. Đoàn Nhị gia ngồi xuống uống trà, tự nhiên sai nàng châm trà hầu hạ. Trương thị còn chưa kịp mở miệng hỏi, đã thấy nàng nhu thuận đứng phía sau con trai mình, đành phải nén giận. Nhưng ánh mắt lại soi xét A Miên từ trên xuống dưới, cuối cùng mới lạnh giọng hỏi: “Ra ngoài một chuyến, sao lại mang về một nha đầu thế này?”
Đoàn Nhị gia làm như không nhìn thấy sắc mặt khó coi của mẫu thân, điềm nhiên thuật lại lời Ngô Phùng thị, chỉ là cố ý lược qua không nhắc đến Nhị cô nương.
Trương thị nghe xong, biết là A Miên do chính Ngô Phùng thị sai người đưa tới cho con trai, lại thấy hắn thản nhiên vô tư mà nhận lấy mang về, suýt chút nữa tức đến nỗi thổ huyết!
Vốn dĩ Trương thị cũng đã chuẩn bị sẵn hai nha đầu để đưa cho Đoạn Hạo Phương. Nhưng hai nha đầu ấy, vừa đứng cạnh A Miên, những nét vốn dĩ từng cho là nổi bật bỗng chốc trở nên nhạt nhòa như tro bụi, chẳng còn lấy một tia sáng. Nàng là muốn con trai sinh cháu, chứ không phải để hắn mê đắm nữ sắc, bởi vậy nên người được chọn toàn là hạng dung mạo trung bình, dáng dấp đoan chính.
Còn Ngô Phùng thị thì lại là muốn khiến một người đã nhìn đủ hồng trần như Ngô lão gia phải động lòng, cho nên mới cố ý chọn A Miên người có dung mạo diễm lệ xuất chúng.
Hai bên vừa đặt cạnh nhau đã thấy rõ cao thấp. Ngay đến Đoạn Hạo Phương cũng phải thừa nhận ánh mắt của Ngô Phùng thị quả thật sắc bén hơn. Hắn có thể nhớ rõ gương mặt của A Miên, nhưng hai nha đầu kia thì chẳng thể nhớ nổi một nét.
Trương thị vài lần há miệng muốn nói, trong lòng có ý muốn giữ A Miên bên cạnh để quản chế, nhưng rốt cuộc vẫn không dám mở lời. A Miên chẳng qua là người mà Ngô Phùng thị đích thân đưa tới, nếu giờ nàng bộc lộ ra chút bất mãn nào đối với nha đầu bên phía Ngô gia, đến khi Nhị cô nương còn chưa gả vào cửa, lời lẽ gièm pha bên ngoài của Ngô Phùng thị e rằng sẽ chờ sẵn nàng ở đó.
Nghĩ tới nghĩ lui, nàng đành nhịn xuống. Dù gì Nhị cô nương mới là món chính, nếu muốn tranh cao thấp trong cuộc chiến nương chồng – tức phụ, cũng chẳng cần gấp gáp lúc này. Dẫu sao cũng chỉ là một con nha đầu mà thôi!
Trương thị trừng mắt nhìn khuôn mặt rực rỡ của A Miên, giận mà chẳng thể nói gì. Cuối cùng gọi luôn hai nha đầu mình đã chuẩn bị ra, dứt khoát một hơi đẩy hết cả ba người vào viện của Đoạn Hạo Phương.
Đoàn Nhị gia vừa về tới viện, ba nha đầu mới xếp thành hàng đứng đó, mà hắn chỉ cần liếc mắt một cái đã lập tức nhìn trúng A Miên cũng phải thôi, vì nha đầu ấy thật sự quá nổi bật.
Hắn luyện chữ được một hồi, đọc sách cũng đã xong, bèn đường đường chính chính ôm lấy A Miên lên giường.
Tại Ngô phủ, Nhị cô nương nằm ngửa trên giường, trừng mắt nhìn mái nhà, đầu óc cứ xoay vòng không dứt. Lúc trông thấy Đoạn Hạo Phương rời đi cùng A Miên, bóng dáng hai người sóng bước bên nhau khiến nàng nhìn thế nào cũng thấy chướng mắt. Trong phòng thì A Miên ngoan ngoãn, thế mà đứng bên cạnh Đoạn Hạo Phương lại khiến người ta chẳng thể vừa lòng.
Rõ ràng vẫn cúi đầu đi sau người khác, thế nhưng Nhị cô nương lại cảm thấy, dáng vẻ hôm nay của A Miên là giả dối không thật lòng! Nàng bực tức lật người. Không phân biệt nổi là bản thân nghĩ quá nhiều, hay là thực sự có điều bất ổn.
Tự tay đưa một nữ nhân cho vị hôn phu tương lai của mình chuyện như vậy, sợ rằng chỉ trong hoàn cảnh này mới dám làm ra. Nếu là ở kiếp trước, có đánh chết nàng cũng không thể làm nổi!
Trong lòng Nhị cô nương nghèn nghẹn, lần đầu tiên hoài nghi rằng: có khi nào bản thân xuyên đến nơi đây, chẳng phải là để hưởng phúc như vẫn tưởng?
Trong đầu nàng lại hiện lên dáng vẻ của Đoạn Hạo Phương khi ấy. Sau lần gặp trước, nàng gần như đã quên mất hình dáng của hắn. Vậy mà hôm nay, khi A Miên dẫn hắn bước vào, dáng hình ấy lập tức hiện lên rõ rệt trong tâm trí.
Từng bước chân hắn tiến về phía nàng, dáng ngồi khi nâng chén trà, nụ cười khi trò chuyện, rồi cả ánh mắt ngỡ ngàng, bất ngờ đến cuối cùng là sự vui mừng rõ rệt khi nàng nói để A Miên theo hắn.
Nhị cô nương gãi ngực, lăn lộn trên gối, trái tim như có gì đó cào cấu.
Nàng hối hận rồi! Nàng rốt cuộc nghĩ gì mới có thể nảy ra cái ý niệm đi đưa một nữ nhân cho trượng phu tương lai? Nhưng nỗi hối hận ấy cũng chỉ lướt qua trong thoáng chốc. Khi nàng nhớ lại vẻ vui mừng lúc đó của Đoạn Hạo Phương, và ánh mắt sau cùng hắn dành cho nàng, nàng biết hắn thực sự thích cách làm đó. Lý trí cũng nói với nàng rằng: nàng làm vậy là đúng.
Vậy thì rốt cuộc là sai ở chỗ nào? Cảm giác bất an trong lòng nàng, từ đâu mà ra?
Nửa đêm, Nhị cô nương trằn trọc chẳng chợp mắt, sáng hôm sau cả người uể oải, không sao phấn chấn nổi. Ngô Phùng thị thấy vậy thì lo lắng, liền gọi nàng đến hỏi han. Nhị cô nương vừa nằm xuống đã rúc vào lòng bà, không chịu dậy, Ngô Phùng thị đành khẽ vỗ lưng nàng, dịu dàng hỏi: “Nhị nha đầu, con sao vậy?”
Nhị cô nương chẳng đáp lời. Nàng chỉ là đưa một nữ nhân cho một người nam nhân mà mình mới gặp mặt hai lần, thế mà cũng có thể khiến lòng nàng rối bời đến mức này. Vậy thì Ngô Phùng thị, người đã tự mình tuyển chọn nha đầu xinh đẹp cho người phu quân đã cùng chung chăn gối suốt nhiều năm lại còn sinh cho hắn ba đứa con chẳng phải lòng còn đau tựa dao cắt đó sao?
Chẳng phải nữ nhân ở nơi này đều sống như vậy sao? Chẳng lẽ nàng về sau cũng sẽ sống như vậy? Nghĩ đến đó, tim Nhị cô nương chợt run lên, cả người rét lạnh.
Không sao đâu, không sao cả thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, xe đến chân núi ắt sẽ có đường. Cả đời này nàng đã bắt đầu từ một vạch rất cao, tuyệt đối không thể sống vô dụng như kiếp trước.
Nhưng khi nghĩ đến những nữ nhân kia nàng đưa A Miên sang, mà nghe Ngô Phùng thị nói, nhà họ Đoàn vốn cũng đã chuẩn bị người cho hắn rồi, vậy thì không chỉ một người. Vừa nghĩ đến đám nữ nhân đó, trong lòng nàng đã cảm thấy hoảng hốt.
Sau này nàng phải đối phó với bọn họ thế nào? Trước khi đưa A Miên đi, nàng nghĩ đơn giản rằng sau này mình gả vào, thì cứ nuôi nàng ta như một nha hoàn là được. Nhưng điều nàng chưa từng nghĩ đến là nếu sau khi nàng đã gả đến, Đoạn Hạo Phương vẫn còn lui tới phòng A Miên, thì nàng vẫn có thể yên tâm mà nuôi sao?
Trước kia nàng cứ tưởng những nữ nhân đó chỉ là chuyện trước khi nàng gả vào, đến lúc chính thê vào cửa, tự nhiên các nàng sẽ bị gạt sang một bên. Nhưng nhìn Ngô Phùng thị, rồi nghĩ lại dáng vẻ Đoạn Hạo Phương hôm qua.
Sau này, nàng gả đi rồi, thật sự có thể không còn những nữ nhân đó nữa sao? Nếu như vẫn còn, nàng phải đối phó ra sao?
Đêm đó Trương thị thức trắng, vừa nghe tin liền tức đến nghẹn ngực, trong lòng mắng thầm: nam nhân, rốt cuộc cũng là nam nhân! Tham sắc háo sắc chẳng có ai tốt hơn ai!
Năm đó Nhị cô nương nhà họ Ngô được đưa ra bàn chuyện hôn sự, Trương thị đồng ý ngay, nguyên do thật sự chính là vì nàng còn nhỏ tuổi, lúc vào cửa thì còn lâu lắm. Trương thị một mặt muốn cưới được mối hôn tốt cho con trai, mặt khác lại sợ rằng nếu con dâu quá mạnh mẽ, vào cửa rồi thì nàng ta sẽ khó quản, chẳng dễ mà làm chủ hậu viện. Cân đo đong đếm mọi bề, nàng mới chọn trúng Nhị cô nương của Ngô gia.
Gia thế thì khỏi nói, chỉ riêng cái tên Ngô lão gia ở thôn Ngô gia thôi cũng đã đủ khiến người trong thành kính nể vài phần. Nhưng quan trọng nhất là tuổi còn nhỏ! Nhỏ đến mức nàng có thể nhân lúc Nhị cô nương chưa gả vào mà danh chính ngôn thuận để Đoạn Hạo Phương nạp thϊếp, sinh con! Dù sao Nhị cô nương còn bé, đạo lý nam chờ nữ vốn chẳng tồn tại!
Đợi đến khi Nhị cô nương thật sự gả vào và sinh con, thì nàng ta cũng đã sớm được bế cháu ít nhất cũng là đứa trẻ năm sáu tuổi ngồi chơi trong lòng nàng rồi! Khi đó, Nhị cô nương há chẳng phải phải cúi đầu nhìn sắc mặt nàng mà sống?
Nam nhân luôn quý trọng đứa con đầu lòng. Đến lúc Nhị cô nương bước vào cửa, e rằng ngay cả đứa con trai đầu tiên của Đoạn Hạo Phương cũng đã ra đời từ lâu rồi! Nhị cô nương cũng đâu có gì xuất sắc, chỉ là một nha đầu nhà quê quê mùa đến rụng đất, chẳng có dung mạo đặc biệt, lại không có con dựa vào, dù nhà nương đẻ có thế lực, nhưng nếu không có trượng phu đứng về phía nàng ta, thì đến Đoạn gia cũng chỉ đành mặc người sai khiến mà thôi. Nghĩ đến cảnh đó, Trương thị cười đến tỉnh cả trong mộng.
Nhưng khi A Miên bước vào cửa, nàng lập tức phát hiện tuy Nhị cô nương tuổi còn nhỏ, nhưng Ngô Phùng thị thì lại không hề dễ đối phó! Lúc ấy nàng mới nhận ra, kế hoạch năm xưa của mình e rằng đã quá mức đơn giản.
Đoàn Nhị gia mới đầu mê mẩn A Miên được nửa tháng, khiến Trương thị tức nghẹn cả nửa tháng. Mãi đến khi nửa tháng sau, hắn bắt đầu để ý đến hai nha đầu còn lại, Trương thị mới thở phào một hơi.
Dù sau này A Miên có thật sự sinh được con, thì chỉ cần hai nha đầu kia cũng sinh được, một mình nàng ta cũng chẳng khuấy nổi sóng gió gì cả!
A Miên vào phủ Đoạn gia được nửa tháng, mỗi ngày đều thấp thỏm bất an, mãi mới được yên ổn đôi chút thì lại có người từ cổng lớn vào báo bên Ngô phủ, nghĩa mẫu của nàng đến thăm. A Miên lập tức chỉnh trang tinh thần, cung kính đi ra nghênh tiếp nghĩa mẫu.
Nghĩa mẫu đưa cho nàng hai hộp son phấn mới tinh, rồi dặn dò: “Giờ các ngươi cùng ở một phòng, con phải sống hòa thuận với người ta, không thể để ai nói rằng nha đầu bước ra từ Ngô phủ lại không hiểu lễ nghĩa. Việc nặng việc nhọc thì phải tranh mà làm, còn chuyện tốt thì nên nhường người khác. Đừng nói rằng nghĩa mẫu không thương con hai hộp son phấn này là do ta tự bỏ tiền túi ra mua, nhớ mang tặng cho hai cô nương cùng phòng con đấy.”
A Miên cùng hai nha đầu kia đều có cùng mục đích, thân phận lại chưa rõ ràng, cho nên bị sắp xếp ở cùng một gian phòng. Nàng run rẩy đưa tay đón lấy hai hộp son, sắc mặt tái nhợt mà gật đầu vâng dạ. Nghĩa mẫu lại dặn dò thêm mấy câu rồi mới để nàng trở về.
A Miên ôm chặt hai hộp son như thể trong tay là hai chiếc hộp nung đỏ, lòng run rẩy quay về phòng. Vừa vào đến nơi, nàng run tay dâng son lên cho hai nha đầu kia. Từ đó về sau, hễ trong phòng có việc gì như đun nước, quét dọn, mở cửa sổ, đổ bô ban đêm thì lần nào nàng cũng là người đầu tiên xông ra làm.
Hai nha đầu kia biết rõ nhan sắc của mình không bằng A Miên, lại biết nàng là tâm phúc bên cạnh vị Nhị cô nương tương lai, nên bình thường vẫn hay tâng bốc vài câu. Thấy A Miên chẳng hề kiêu căng, không nhân cơ hội đạp lên đầu họ, lại càng thấy nàng mềm mỏng, nhẫn nhịn mọi chuyện, liền dần dà cũng mở lòng mà kết giao.
Bọn họ biết dung mạo mình không lọt vào mắt Đoàn Nhị gia, mà Trương thị thì lại chỉ muốn có cháu bồng, bọn họ cũng chẳng ôm hy vọng xa vời, chỉ mong có thể đầu quân về phía Nhị cô nương, kiếm lấy một bát cơm yên ổn sau này.
A Miên sớm đã được dạy phải làm gì trong tình huống như thế, bèn lập tức cùng hai người kia bái lạy kết nghĩa tỷ muội, ba người từ đó thân thiết hơn cả tỷ muội ruột. Hai hộp son ấy, từ xuân đến thu, chớp mắt đã một năm trôi qua, vậy mà cả ba người đều không ai mang thai.
Trương thị sốt ruột đến mức mép nổi mụn nước, hận không thể lập tức cho người đi mời đại phu. Nhưng Đoàn Nhị gia lại thấy khó chịu mời đại phu chẳng khác nào nói hắn không có bản lĩnh? Mới có bao lâu đâu chứ? Hắn còn đang khoẻ mạnh đàng hoàng đây mà! Trương thị nôn nóng muốn có cháu khiến hắn càng thêm bất mãn cứ như thể hắn chỉ có công năng sinh con vậy!
Cuối cùng Trương thị âm thầm mời đại phu đến bắt mạch cho ba nha đầu. Đại phu nói quanh nói quẩn một hồi, rồi sau khi cho ba người uống hết hơn năm chục thang thuốc, mới phán ra một câu: “Chuyện con cái chẳng thể gấp được, xin cứ thong thả an tâm.”
Trương thị suýt nữa bị chọc giận đến ngất xỉu. Phải rồi! Con cái chẳng thể gấp nhưng Đoàn Nhị gia mới mười sáu tuổi, tuổi còn nhỏ, thì sao? Nhưng bà thì sốt ruột đấy!
Đoàn Nhị gia không chịu phối hợp, tình cảm với A Miên cũng dần nhạt, còn hai nha đầu kia đến giờ hắn cũng chẳng nhớ nổi mặt hay tên. Thế là hắn càng dồn tâm trí sang quản lý việc làm ăn.
Đoàn lão gia nghe nói Trương thị dạo này làm chuyện hoang đường, liền đích thân đến khuyên giải: “Con còn nhỏ, bà gấp gáp cái gì?”
Trương thị đương nhiên không thể nói rõ lòng mình là đang tính toán sẵn một ván cờ để đấu với nàng dâu chưa bước qua cửa, đành ậm ờ cho qua. Cuối cùng Đoàn lão gia hạ lệnh: “Đừng quản chuyện trong phòng của hắn nữa. Con còn nhỏ, bà coi chừng khiến hắn hư người!”
Trương thị đành phải tạm thời gác lại tính toán, đợi cơ hội khác.