Từ khi đến đây, cuộc sống của nàng thoải mái vô cùng, ngày ngày ăn no ngủ kỹ, uống nhiều nước, đúng là sống như heo. Nàng còn tưởng cả đời này sẽ sống như vậy, nhưng vừa nhìn sắc mặt Ngô Phùng thị, trong lòng nàng bắt đầu đánh trống.
Ngô Phùng thị ra hiệu cho bà vυ" bên cạnh, bà vυ" dẫn đám nha đầu trong phòng ra ngoài gian, Ngô Phùng thị mới ôm nàng, nói: “Nhị nha đầu, con cũng lớn rồi, có một số chuyện con cũng nên hiểu.”
Nhị cô nương định thần, ngẩng đầu nghe Ngô Phùng thị chậm rãi kể. Hóa ra nàng còn có một tỷ tỷ và một đệ đệ. Ngô Phùng thị tuy mới hai mươi hai tuổi, nhưng đã được coi là “người già ngọc mờ”.
Nhị cô nương nghe mà khóe miệng co giật, kiếp trước nàng gần ba mươi còn cảm thấy mình tươi trẻ như hoa vừa nở.
Ngô Phùng thị mười bốn tuổi vào cửa, năm đầu sinh được một nữ nhi, chính là Đại cô nương họ Ngô. Đầu năm thứ hai, Ngô lão gia theo yêu cầu của Ngô lão thái thái mà nạp một thϊếp. Cuối năm thứ hai lại sinh thêm một nữ nhi, chính là Nhị cô nương họ Ngô. Tâm tư của Ngô lão gia bắt đầu dao động, thϊếp thất cứ thế từng người một được rước vào nhà, Ngô Phùng thị dần dần không còn được Ngô lão gia yêu thương nữa. Mãi đến ba năm sau, bà sinh thêm một nhi tử, chính là Đại công tử nhà họ Ngô, đệ đệ của nhị cô nương họ Ngô, Ngô Kính Thái năm nay ba tuổi, lúc này mới thực sự đứng vững gót chân.
Về việc tại sao Nhị cô nương không biết mình có tỷ tỷ và đệ đệ, là vì Đại cô nương họ Ngô đang theo bà vυ" học kim chỉ, nữ hồng, ngày ngày bị giam lỏng, ngay cả sân cũng không được ra. Còn đệ đệ thì sáng sớm đi tối về học với tiên sinh, hiếm khi trở lại hậu viện.
Ngô Phùng thị kể đến đây thì ngừng lại, thả nàng về phòng. Lời này không thể nói hết, để từ từ nàng tự hiểu.
Đợi nàng đi rồi, Phùng ma ma, người hầu của Ngô Phùng thị, mới nhẹ nhàng bước đến, bưng một bát trà táo đỏ a giao dỗ Ngô Phùng thị: “Phu nhân, uống xong rồi nghỉ ngơi đi, Nhị cô nương từ từ dạy, không cần vội.”
Ngô Phùng thị giật mình hoàn hồn, nhận bát trà, bảo Phùng ma ma ngồi xuống, mệt mỏi cười nói: “Biết sớm thì tốt hơn. Hôm nay lời Đoạn chương thị nói, ma ma cũng nghe thấy rồi, ý tứ trong ngoài của bà ta chẳng phải là muốn Hạo Phương cưới một thϊếp thất trước sao? Nói cái gì mà Nhị nha đầu còn nhỏ, Hạo Phương đã lớn.” Nghĩ đến đây bà lại tức giận, đặt mạnh bát trà xuống bàn, nhắm mắt bực bội.
Phùng ma ma thở dài, cũng không dám nói gì.
Ngô Phùng thị mơ màng nói: “… Ta đã từng chịu thiệt vì thϊếp thất, nhưng lúc đó dù sao ta cũng có hơn một năm sống thoải mái. Khi ấy lão gia chưa nạp thϊếp, trong phòng ta chỉ có hai người chúng ta. Vậy mà đến lúc này, khuê nữ của ta lại chẳng có chút vận may như ta sao? Hạo Phương giờ nạp thϊếp, đợi đến khi Nhị nha đầu vào cửa, con cái của hắn đã có thể đầy một phòng!”
Ngô Phùng thị lau nước mắt, Phùng ma ma cẩn thận nói: “… Phu nhân vẫn nên sớm tính toán, chuyện này không thể kéo dài được.”
Ngô Phùng thị sao lại không biết? Đoạn Hạo Phương vốn là người bà nhắm làm phu quân cho Đại nữ nhi, nhưng sau khi xem bát tự, nói là không hợp. Bà lại không nỡ bỏ qua một chàng trai tốt như Đoạn Hạo Phương, xem xét thêm một vòng khắp thành, cuối cùng nghiến răng đem Nhị nữ nhi hứa cho Hạo Phương. Nhưng giờ lại rơi vào tình cảnh này. Dù vậy, Ngô Phùng thị nghĩ lại, vẫn không hối hận. Chọn phu quân, bà biết phải chọn cho nữ nhi mình một phu quân thế nào mới tốt.
Nam nhân gia cảnh giàu có chẳng tính là bản lĩnh, hắn phải tự mình kiếm được tiền mới được. Đoạn Hạo Phương tuổi trẻ tài cao, từ đời tổ phụ đã là nhân vật nổi bật trong thành, tuy trong nhà xếp thứ hai, nhưng Ngô Phùng thị nhìn trúng chính là điểm hắn xếp thứ hai.
Làm trưởng tử không dễ, trưởng tử trưởng tức lại càng khó hơn. Vì vậy, trong một đại gia tộc, người xếp thứ hai ngược lại thường chiếm lợi thế nhất, mà một người xếp thứ hai lại không phải kẻ tầm thường thì khó tìm hơn cả đào vàng dưới đất. Đoạn Hạo Phương chính là nhân tài như vậy, Ngô Phùng thị dù thế nào cũng phải chọn hắn làm rể cho nữ nhi của mình.
Huống chi, Ngô Phùng thị nhìn ra được, Đoạn Hạo Phương là một nam nhân hiếm có, có trách nhiệm. Chỉ cần Nhị nha đầu gả cho hắn, dù không được hắn yêu thích, hắn cũng sẽ bảo đảm cho Nhị nha đầu một đời an ổn giàu sang. Thế là đủ.
Nếu như Ngô lão gia vậy, Ngô Phùng thị cười lạnh, bà không thể để nữ nhi mình chịu những khổ sở mà bà từng chịu.
Phùng ma ma nhìn trên mặt Ngô Phùng thị hiếm hoi lộ vẻ yếu đuối, rồi sự kiên cường và lạnh lùng lại trở về, trong lòng vừa xót xa vừa thở phào, nói: “Vậy, khi nào để Miên Hoa qua đó?”
Ngô Phùng thị bấm ngón tay tính ngày, nói: “Hai ngày nữa, tiên sinh của Đại công tử được nghỉ, lão gia sẽ đưa Đại công tử về, đến lúc đó để Miên Hoa xuất hiện.”
Nhị cô nương nhà họ Ngô từ chỗ Ngô Phùng thị trở về phòng, rửa mặt xong nằm lên giường, nhìn trần nhà tối om, cảm thấy lời của Ngô Phùng thị chưa nói hết, chưa nói rõ. Nàng có thể đoán được Miên Hoa là người Ngô Phùng thị chuẩn bị để dâng lên Ngô lão gia, nhằm khiến Ngô lão gia đến phòng bà nhiều hơn đây là thủ đoạn tranh sủng nơi hậu trạch, nàng có thể nhìn thấu điểm này.
Nhưng tại sao Ngô Phùng thị lại thận trọng nói với nàng như vậy? Nàng chỉ mới sáu tuổi, Ngô Phùng thị sau khi nàng hỏi chỉ cần qua loa nói vài câu cho qua chuyện là được, sao lại từ đầu kể cho nàng nghe nhiều như vậy? Chỉ để oán trách thôi sao?
nhị cô nương họ Ngô nằm trên giường lăn qua lăn lại, trở mình mãi. Chuyện này cứ xoay vần trong đầu nàng, như có điềm chẳng lành ép nàng không thể yên lòng.
Nếu Ngô Phùng thị không phải rảnh rỗi nói chuyện phiếm với nàng, thì những lời này bà nói chính là có ý tứ sâu xa.
nhị cô nương họ Ngô bật dậy từ trên giường! Tiểu nha đầu Hồng Hoa lập tức mặc áo từ chiếc giường nhỏ bên cạnh bước xuống, nói: “Nhị cô nương bị mộng dữ ám sao?” Vừa rót trà vừa vỗ lưng cho nàng thông khí.
Nhị cô nương họ Ngô dưới sự hầu hạ của nha đầu dần bình tĩnh lại, nàng nhớ ra, Đoạn Hạo Phương đã mười lăm tuổi, còn nàng mới sáu tuổi. Nếu phải đợi đến khi nàng có thể xuất giá, Đoạn Hạo Phương ít nhất cũng phải ngoài hai mươi tuổi. Muốn một nam nhân ở tuổi này giữ thân như ngọc đến hơn hai mươi tuổi sao nổi? Đây quả là chuyện cười lớn nhất thiên hạ!
Nhà họ Đoàn muốn cho Đoạn Hạo Phương nạp thϊếp? E rằng không chỉ vậy, có lẽ là muốn hắn sinh vài đứa con trước, để lại hương hỏa huyết mạch.
Ngô lão gia ở Ngô Gia Thôn chẳng phải thiện nam tín nữ gì, nữ nhi của ông ta đương nhiên cũng không phải tiểu môn tiểu hộ để mặc người ức hϊếp. nhà họ Đoàn muốn trước khi nàng vào cửa để Đoạn Hạo Phương nạp thϊếp sinh con, không đến chào hỏi một tiếng thì không được.
Nhị cô nương họ Ngô nghĩ thông điểm này, chỉ cảm thấy lửa giận bốc cao ba trượng, tóc tai như muốn dựng đứng. nhà họ Đoàn giỏi lắm, lại dám bày ra một cục tức như vậy cho nàng, coi nàng là kẻ ăn chay sao?
Hồng Hoa hầu nàng nằm xuống lại, đợi bốn bề vắng lặng, nàng nằm trên lò sưởi nhìn trần nhà tối om, cười lạnh. Cuộc sống này đúng là chẳng nơi nào khiến người ta yên lòng.
Nàng hít sâu vài hơi, chuyện này thì có gì? Chẳng phải là muốn nàng tỏ ra hiền thục sao? Có gì khó đâu? Nàng sẽ hiền thục một lần vậy! Dáng vẻ mũi mắt của Đoạn Hạo Phương nàng còn chưa nhớ rõ, hắn muốn nạp thϊếp hay sinh con thì liên quan gì đến nàng? Hừ! Nhị tỷ lăn lộn nửa đêm, mang một bụng tức giận mà ngủ thϊếp đi.