Bây giờ nhìn lại, trường Tiểu học số 3 khu Nghênh Xuân cũng không phải nơi cao sang gì cho cam, chỉ là một ngôi trường bình thường nằm bên rìa thành phố. Thế nhưng với những đứa trẻ nông thôn hồi ấy, nơi đây tựa như một vùng trời cách biệt. Bức tường xi măng cao dày vây quanh toàn bộ trường học, cổng sắt đen chạm khắc hoa văn có bảo vệ canh giữ, sân trường rộng rãi thênh thang, bồn hoa xi măng trồng đầy cây vạn tuế um tùm và hàng rào nữ trinh xanh mướt.
Người phụ trách giáo vụ đã gặp quá nhiều những đứa trẻ được gửi gắm bằng quan hệ như Khương Lệ Lệ, đến mức chẳng buồn che giấu sự nghi ngại.
Bà ta thẳng thừng nói với Lâm Hiểu Lị: “Chúng tôi không nhận trẻ con từ nơi khác đến, huống chi lại cho vào học giữa chừng, sinh hoạt thế nào còn chưa nắm rõ. Đã khám sức khoẻ chưa vậy?”
Lâm Hiểu Lị đã quá quen với kiểu trịch thượng như thế sau bao năm “giao thiệp hướng lên”, nên đối mặt với thái độ ấy vẫn giữ được điềm nhiên, không kiêu căng cũng chẳng hèn mọn.
Bà nhoẻn miệng cười, đáp: “Khám rồi, khám hết rồi, cũng tiêm ngừa viêm gan B luôn rồi. Con bé nhà tôi lanh lắm, thuộc được mấy chục bài thơ Đường rồi cơ.”
Vừa nói, bà vừa đưa hai hộp quà ra. Người phụ trách thoáng lộ vẻ hài lòng, xem chừng cũng vừa ý với nhãn mác in trên hộp. Bà ta cầm lấy bằng hai ngón tay như sợ bẩn, quét mắt qua Khương Lệ Lệ rồi nói: “Đi theo tôi.”
Khương Lệ Lệ khi ấy đang mặc chiếc váy mới tinh, đi đôi giày da nhỏ, tóc buộc hai bên thật chặt đến mức da đầu cứ căng nhức. Cô rón rén bước theo sau người phụ trách, đi qua con đường xi măng dưới tán ngọc lan, tiến vào hành lang.
Nền nhà được sơn những màu sắc sặc sỡ, vẽ đầy nhân vật hoạt hình, lớp sơn ấy lan lên tận vách tường, cao đến ngang hông Lâm Hiểu Lị, trải dài thẳng tắp về phía trước, khiến người ta có cảm giác như đang chuẩn bị bước vào một nghi lễ long trọng nào đó, lòng dấy lên một niềm mong đợi mơ hồ.
Bạn biết đấy, ký ức thời thơ ấu thường luôn lung linh rực rỡ như thế.
Khương Lệ Lệ từ nhỏ đã nổi tiếng thông minh, phần lớn là nhờ biết quan sát sắc mặt người khác. Vì vậy, khi vừa bước vào căn phòng đầy trẻ con kia, cô chẳng hề nao núng trước cái gọi là sự “khác biệt” giữa trẻ thành phố và trẻ quê. Dù bọn trẻ kia có phần dạn dĩ hơn, nhưng xét ra cũng chẳng khác cô là bao. Thậm chí, váy của cô có khi còn đẹp hơn, còn mẹ cô thì rõ là xinh hơn hẳn.
Dù là học sinh chuyển lớp giữa chừng, Khương Lệ Lệ vẫn rất hòa nhập rất nhanh. Chỉ mới đó mà cô đã làm quen được với cô bé ngồi cạnh. Đến khi Lâm Hiểu Lị cùng các bà mẹ khác rời khỏi lớp dưới sự hướng dẫn của người phụ trách, Khương Lệ Lệ đã biết được bé gái ấy tên là La Tinh Tinh, mẹ làm công nhân ở xưởng thực phẩm, chính là người phụ nữ quấn khăn lụa vàng trên đầu lúc nãy.
Với tốc độ ấy, lẽ ra việc Khương Lệ Lệ hòa nhập vào môi trường mới chẳng phải chuyện khó khăn.
Tiếc thay, cô lại vấp phải trở ngại lớn đầu tiên trong đời.
Ai từng nghiêm túc quan sát thế giới của trẻ con đều sẽ kinh ngạc nhận ra đó là một “thế giới động vật” thu nhỏ, trong đó phân cấp rõ rệt: có khỉ đầu đàn, có khỉ thân cận, có nhóm bình dân, và có cả những con khỉ bị hắt hủi ở tầng lớp đáy cùng.
Chúng có thể bị ghét bỏ vì bất kỳ lý do gì, quá bé, quá gầy, quá ngốc, quá xấu, quá rụt rè... nhưng kỳ thực, điều này chẳng liên quan đến bản thân con khỉ ấy, mà đơn giản vì một cộng đồng nhỏ luôn cần một vài “con mồi mặc định” để đổ lỗi, để trút bỏ, để cô lập.