Chương 8

Cậu quay người rời khỏi thùng rác, đi đến cổng lớn khu nữ sinh, ngẩng đầu nhìn lêи đỉиɦ, trước đây cũng không thấy cánh cổng này cao đến thế.

Con mèo hoang nhát gan không dám nhảy lên, cậu chọn một khe hở trên cổng sắt trông có vẻ rộng hơn định chui ra ngoài, cậu đặt hai chân trước lên đó, cố gắng đưa đầu mình ra ngoài, sau đó phát hiện thân mình không qua được.

Mạc Diệu rất ngạc nhiên, cậu rõ ràng thấy những con mèo khác dù là lỗ nhỏ đến mấy cũng có thể chui qua, tại sao mình lại không qua được? Cậu mập hơn những con mèo khác sao?

Cậu thử xoay người, đổi một góc độ vẫn không chui ra được, thế là lại muốn rụt đầu về. Nhưng lúc này, Mạc Diệu phát hiện đầu mình cũng không rụt về được, cậu vùng vẫy trong khe cửa một lúc lâu mới xác định mình đã bị kẹt.

Làm sao đây? Có ai cứu mạng không?

Mạc Diệu căng thẳng ngẩng đầu nhìn quanh, đột nhiên thấy có những con mèo khác đang đi tới.

Có tổng cộng bốn con mèo đang đến gần, chúng đi từ con đường đối diện cổng lớn khu nữ sinh tới, đèn đường mờ ảo chiếu từ trên đầu xuống, kéo dài mấy cái bóng.

Chúng bước đi không nhanh không chậm, đôi mắt mèo lóe lên tia sáng tinh tường trong môi trường tối mờ, trong đó có hai con chính là hai con đã vồ Mạc Diệu trên mái nhà tối qua.

Tuy không quen chúng, nhưng khoảnh khắc này Mạc Diệu cảm nhận rất rõ: Kẻ đến không có ý tốt.

Một bên là mèo hoang gầy gò tinh ranh, một bên là con mèo ngốc nghếch đầu to thân hình mập mạp đến nỗi bị mắc kẹt ở hàng rào không ra được, Mạc Diệu lạnh run cả người, trong lòng cảm thấy mình sắp tiêu đời rồi.

Sẽ bị một đám mèo ăn thịt sao? Mạc Diệu không biết, cũng không dám tưởng tượng.

Đêm khuya trong khuôn viên trường đại học quá yên tĩnh, bước chân của mấy con mèo kia không hề có tiếng động, Mạc Diệu ngoại trừ tiếng tim mình đập, không nghe thấy bất cứ thứ gì.

Cậu hít sâu một hơi, mở miệng thử kêu cứu, sau đó cậu nghe thấy một tiếng: “Meo...” Vì quá gấp gáp nên giọng hơi lạc, nhưng âm thanh không lớn lắm. Cậu nghĩ cho dù lớn hơn thì có ích gì chứ? Khuôn viên trường đã chìm vào giấc ngủ say, có ai sẽ vì mèo hoang đánh nhau mà ra xem một cái không?

Ngay lúc này, Mạc Diệu nghe thấy phía sau có một tiếng động rất nhẹ, đầu cậu vẫn còn bị kẹt không ra được, cậu chỉ có thể đoán đó là âm thanh của một con vật nhanh nhẹn nào đó vừa đáp đất.

Sau đó mấy con mèo phía trước đột nhiên đều dừng bước.

Mạc Diệu nhìn chúng, thấy tất cả đều lộ ra tư thế cảnh giác như đang săn mồi, điều này có lẽ không phải nhắm vào Mạc Diệu, mà là nhắm vào thứ gì đó không biết ở phía sau Mạc Diệu.

Mấy con mèo giằng co tại chỗ, quá trình này không kéo dài, nhưng đối với Mạc Diệu lại là sự giày vò, giày vò đến nỗi móng vuốt trước của cậu đã hơi tê dại, con mèo dẫn đầu đột nhiên quay người bỏ chạy, ba con mèo còn lại cũng không dừng lại nữa, đi theo nó cùng quay lưng rời đi.

Mạc Diệu thở phào nhẹ nhõm, rồi đột nhiên lại thót tim, cậu muốn biết rốt cuộc thứ gì ở phía sau mình mà có thể dọa mấy con mèo hoang ngang ngược kia chạy mất hết.

Cậu thử giao tiếp với phía sau: “Meo?”

Không có hồi đáp.

Mạc Diệu không biết nó có thân thiện hay không, do dự chờ đợi một lúc, lại nhỏ giọng gọi: “Meo?”

Vẫn không có hồi đáp. Hơn nữa không chỉ không có hồi đáp, phía sau cậu không còn bất kỳ tiếng động nào nữa, dường như từ đầu đến cuối, trong khu nữ sinh này chỉ có mỗi Mạc Diệu là một con mèo.