Mạc Diệu nói: “Không phải.”
Trần Tân Dũng quay đầu nhìn cậu một cái: “Chưa tán đổ à?” Cậu ta vẫn luôn kiên định cho rằng Mạc Diệu đang theo đuổi Ngô Tịnh Nghiên.
Mạc Diệu không phủ nhận cũng không khẳng định, cậu trở lại giường mình ngồi xuống: “Tôi ăn cơm trước đây, mấy cậu cứ chơi đi.”
Cậu là người rất dễ dỗ dành, cơn giận đầy bụng ban nãy đến lúc này đã tan đi gần hết, thậm chí cậu còn cảm thấy Tư Viễn có lẽ cũng không đến nỗi đáng ghét như vậy.
Trong phòng ký túc xá yên tĩnh một lúc, chỉ có tiếng Mạc Diệu ăn cơm và tiếng Trương Tử Vũ cùng mấy người kia gõ bàn phím.
Đợi khi Mạc Diệu ăn được nửa bữa, Trương Tử Vũ đột nhiên lại nói: “Tư Viễn có phải đang tán Ngô Tịnh Nghiên không?”
Mạc Diệu ngẩng mắt nhìn cậu ta.
Trương Tử Vũ có vẻ hơi lơ đễnh, nói: “Từng thấy hai người họ đi cùng nhau, không biết nói chuyện gì.”
Trần Tân Dũng “xì” một tiếng tỏ vẻ không hứng thú với chủ đề này, Trương Tử Vũ cũng không tiếp tục nữa.
Ngày hôm đó Mạc Diệu ăn tối quá muộn, đến lúc đi ngủ vẫn còn rất no, trằn trọc mãi không ngủ được. Cậu nằm trên giường, nghe thấy tiếng Tư Viễn từ bên ngoài trở về, cửa nhà vệ sinh đóng kín, bên trong có tiếng sột soạt rửa mặt nhẹ nhàng, một tia sáng lọt ra từ khe cửa dưới.
Sau đó Tư Viễn bước ra, tắt đèn nhà vệ sinh, trong bóng tối đi về phía giường.
Mạc Diệu nghe thấy tiếng anh leo lên giường trên bằng cái thang bên giường. Tư Viễn trông gầy, nhưng cao ráo, cân nặng chắc chắn không nhẹ, khung sắt của giường phát ra tiếng cọt kẹt chịu sức nặng, cho đến khi anh leo lên giường trên và nằm xuống, Mạc Diệu ở dưới nghe tiếng động, như thể cảm nhận được sức nặng đó đè xuống, nặng trĩu, ngược lại càng khiến tinh thần cũng trở nên nặng nề, cơn buồn ngủ ập đến.
Đến đêm thứ ba, cậu lại trở về trong cơ thể của con mèo đó, chỉ là lần này không xuất hiện trên mái nhà nữa, mà là nép mình bên một bức tường cao.
Mạc Diệu dừng lại tại chỗ một lúc, thân thể cậu nép vào bức tường bên phải, bên trái là một bãi cỏ, ở giữa có một con đường nhỏ mọc đầy cỏ dại, xem ra không có người đi qua, ngay cả cô lao công cũng không ghé tới nơi này.
Rõ ràng buổi tối đã ăn rất nhiều, nhưng giờ là một con mèo, Mạc Diệu lại thấy đói, cơn đói thúc đẩy cậu đi về phía trước, không biết sẽ đi đâu, nhưng dù sao cũng phải tìm chút gì đó để ăn.
Mạc Diệu đi qua bãi cỏ này, phát hiện phía trước là một căn nhà nhỏ, đi vòng qua một bên căn nhà, cậu nhìn thấy một cánh cổng sắt, cổng đóng, từ song sắt có thể nhìn ra bên ngoài.
Tuy góc nhìn không đúng, nhưng cảnh vật bên ngoài lại quen thuộc, Mạc Diệu đứng một lúc, đột nhiên nhận ra nơi mình đang ở là khu nữ sinh, phía trước chính là cổng lớn của khu nữ sinh.
Lúc này hiển nhiên đã về khuya, cổng lớn đã bị khóa, không thể vào cũng không thể ra.
Mạc Diệu tiếp tục đi về phía trước, bên trái cổng lớn có một thùng rác lớn màu xanh lá cây, cậu đi đến cạnh thùng rác, ngẩng đầu nhìn lên. Thùng rác quá cao, từ chỗ này không thể nhìn thấy bên trong, nhưng cậu là mèo, theo lý mà nói có thể thử nhảy lên.
Cậu lùi lại vài bước, có chút lo lắng mình không nhảy lên được, lại lo lắng mình nhảy quá đà mà rơi vào trong thùng rác.
Chưa kịp lấy đà, Mạc Diệu đột nhiên sững người, cậu thầm nghĩ: Mình đang làm gì thế này? Muốn tìm rác trong thùng rác để ăn sao? Tim cậu đập thình thịch, cảm thấy may mắn thoát hiểm, sao mình lại có ý nghĩ đi lục rác ăn chứ?