Chương 6

Lý Nhã Hàm không đáp, cúi đầu lấy túi của mình.

Ngô Tịnh Nghiên nói với Mạc Diệu: "Đi ăn thôi."

Mạc Diệu trả lời: "Tôi không ăn, tôi đang giảm cân."

Mạc Diệu tự mình đi đường vòng đến căng tin số hai, mua một phần cơm và thức ăn mang về ký túc xá. Từ căng tin số hai trở về ký túc xá nam sinh phải đi qua cổng ký túc xá nghiên cứu sinh. Cậu nhìn thấy hai ba con mèo ở cổng ký túc xá, đang quấn quýt bên chân một cô gái, chờ cô ấy cho ăn.

Trở về tòa nhà ký túc xá nam sinh, Mạc Diệu leo cầu thang lên tầng ba, đi đến cửa phòng 307. Một tay bưng hộp cơm, một tay lục trong túi tìm chìa khóa. Cậu mở khóa, chưa kịp đẩy cửa vào thì một lực khác đã mạnh mẽ kéo cửa ra. Một bóng người gần như lao ra, vừa lúc va vào hộp cơm trên tay kia của Mạc Diệu làm nó đổ tung.

Cơm và thức ăn vương vãi khắp sàn ở cửa phòng ngủ.

Mạc Diệu ngẩng đầu, nhìn thấy người đi ra là Tư Viễn.

Tư Viễn cũng dừng bước, chỉ trong khoảnh khắc, cậu nhìn xuống đống cơm đổ trên đất, rồi lại nhìn Mạc Diệu, nói: "Tôi đền cậu." Nói xong câu đó, cậu liền quay người nhanh chóng rời đi.

Mạc Diệu cảm thấy huyết áp đột ngột tăng cao. Cậu lầm bầm chửi một câu vào bóng lưng Tư Viễn: "Đền cậu cái X X!" Giọng không lớn, nhưng vang vọng trên hành lang, không biết Tư Viễn, người đã đi đến cầu thang, có nghe thấy hay không.

Mạc Diệu tích một bụng giận, cơm tối cũng không cần ăn nữa, tức giận no bụng rồi. Cậu còn phải cầm chổi quét sạch thức ăn trên sàn, rồi đổ rác, cuối cùng quay lại nhìn vết dầu mỡ ở cửa phòng mãi không vừa mắt, lấy giấy ăn ngồi xổm dưới đất lau một lúc lâu.

Cuối cùng, Mạc Diệu đi đến giường của mình, đổ ập xuống, nằm sấp trên giường một lúc lâu. Cho đến khi Trần Tân Dũng và Trương Tử Vũ ăn tối về, nỗi bực bội trong lòng cậu mới vơi đi một chút.

Buổi tối không ai rời ký túc xá, ba người cùng nhau chơi game.

Mạc Diệu vừa mở máy tính được một lúc thì điện thoại đột nhiên reo lên. Cậu nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nghe điện thoại, nghiêng đầu kẹp điện thoại giữa vai.

Cuộc gọi từ người giao hàng, nói rằng có một đơn hàng đã được giao đến dưới lầu.

"Đồ ăn sao? Tôi không gọi đồ ăn." Mạc Diệu nghĩ gọi nhầm, cậu vẫn đang tập trung vào trò chơi.

Người giao hàng lặp lại tên và địa chỉ của cậu, xác nhận không giao nhầm.

"Cậu gọi đồ ăn à?" Trương Tử Vũ ngồi trên giường tầng trên của mình, hai chân lủng lẳng bên ngoài, máy tính xách tay đặt trên đầu gối.

Mạc Diệu đột nhiên ngẩng đầu lên, vừa lúc nhìn thấy bóng mình trên tấm kính cửa sổ, đột nhiên nhận ra điều gì đó. Cậu dùng ngón tay thon dài gõ nhẹ hai cái lên bàn phím, nói: "Tôi đi lấy đồ ăn."

Đúng là đồ ăn của cậu, một phần cơm và một món xào. Món ăn là gà xào hạt điều mà cậu thích, chất lượng và khẩu phần đều tốt hơn nhiều so với căng tin trường.

Mạc Diệu trở lại ký túc xá, đứng giữa hai giường, ngẩng đầu nhìn lên phía giường của mình. Giường của Tư Viễn luôn được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ, ngoài chăn đệm ra không còn vật dụng lặt vặt nào khác, giống hệt như giường trong khách sạn, không tìm thấy chút hơi thở cuộc sống nào.

Hai chân Trương Tử Vũ cứ đung đưa ngay bên mặt Mạc Diệu, cậu ta hỏi Mạc Diệu: “Sao thế? Ai mua cho cậu đấy?”

Mạc Diệu lắc đầu không nói.

Trần Tân Dũng vẫn đang chơi game, dán mắt vào màn hình máy tính “hì hì” cười hai tiếng: “Ngô Tịnh Nghiên à?”