Mạc Diệu không chịu nổi tiếng động chói tai đó. Cậu cúi người kéo chốt bên dưới cửa sổ, đẩy cửa sổ kính kiểu cũ ra ngoài. Khung cửa gỗ phát ra tiếng cọ xát ken két. Ý định của Mạc Diệu là muốn đuổi con mèo đi. Cậu nghĩ rằng chỉ cần cậu đẩy cửa, con mèo không có đủ chỗ đứng trên bệ cửa sổ sẽ nhảy trở lại cây và rời đi.
Nhưng cánh cửa vừa hé ra một khe thì bị kẹt, cậu phải dùng sức mạnh hơn. Không ngờ đẩy hơi quá đà, cánh cửa đột ngột văng ra ngoài, đẩy thẳng con mèo rơi xuống.
Mạc Diệu chỉ nghe thấy tiếng con mèo rơi xuống và cọ xát vào bụi cây. Cậu vội vàng cúi người nhìn xuống, một chân đã quỳ trên bàn, toàn bộ phần thân trên gần như thò ra ngoài cửa sổ, nhưng cậu không nhìn thấy con mèo đã rơi xuống.
Bên ngoài cửa sổ, cây cối rậm rạp, bên dưới là một bãi cỏ, không có đèn đường chiếu sáng nên từ đây không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì. Mạc Diệu chỉ loáng thoáng nghe thấy tiếng động trong bụi cỏ, nhưng không thấy con mèo đó có hạ cánh an toàn và rời đi hay không.
Trong lòng cậu hơi bất an, đứng ở cửa sổ nhìn một lúc, rồi dứt khoát xách một cái ấm nước xuống lầu lấy nước.
Khi rời khỏi ký túc xá, Mạc Diệu đặc biệt đi đường vòng qua bãi cỏ để kiểm tra. Cậu không thấy con mèo nào ở đó, không thấy cả con sống lẫn con chết.
Nghĩ lại thì cũng phải, một con vật nhanh nhẹn như mèo không nên bị ngã từ tầng ba xuống mà biến mất. Mạc Diệu nghĩ mình đã suy nghĩ quá nhiều, cậu thở phào nhẹ nhõm, không còn bận tâm về chuyện này nữa.
Và rồi, từ đêm đó cậu bắt đầu mơ.
Trong mơ, cậu trở thành một con mèo, không đầu không cuối, giấc mơ đột ngột mở màn từ một bầu trời đêm và mặt trăng treo trên bầu trời đêm. Cậu đứng dưới bầu trời đêm, trên mái nhà, bốn chân chạm đất, móng vuốt bất an khẽ cào ngói. Không khí lạnh của đêm lướt qua mặt cậu, làm những sợi râu mèo trên mặt cậu khẽ rung rinh.
Con người luôn chỉ biết mình đang mơ khi tỉnh dậy, nhưng Mạc Diệu vẫn chưa tỉnh. Lúc này cậu vẫn đang chìm đắm trong giấc mơ, rõ ràng tự cho rằng mình đã biến thành một con mèo. Não bộ vẫn còn mơ hồ, tại sao cậu lại trở thành một con mèo? Cậu vốn dĩ là một con mèo nhưng từng nghĩ mình là người, hay cậu vốn là người đột nhiên biến thành một con mèo?
Mạc Diệu nhìn xung quanh, cậu nhìn thấy tòa nhà sáu tầng phía trước, đó chính là ký túc xá mà cậu đang ở.
Cậu nhấc chân bước tới, không ngờ rằng những viên ngói bị nghiêng, cũng không quen thuộc dùng móng vuốt bám lấy mặt đất. Cơ thể cậu đột nhiên nghiêng đi, cả người hay nói đúng hơn là cả con mèo liền lăn xuống theo những viên ngói trên mái nhà, lăn mãi đến mép mái nhà. Cậu cố gắng bám lấy mái hiên, nhưng tiếc là không cứu được mình, liền rơi thẳng xuống đất.
Cậu hoảng loạn trong cảm giác mất trọng lượng rõ rệt, không cố gắng xoay người linh hoạt của mình lúc này, để mặc cho bốn chân chổng lên trời rơi xuống. Khoảnh khắc cuối cùng cậu nhắm mắt lại, cảm giác đau đớn cứng nhắc như dự đoán không hề xuất hiện, bên dưới là sự mềm mại và vững chắc. Cậu mở mắt ra lần nữa, nhìn thấy màn trắng trên đầu.