Chương 14

Đây là mơ sao?

Mạc Diệu đứng dưới tòa nhà ký túc xá của mình, ngẩng đầu nhìn lên, cậu ta tìm thấy căn phòng ký túc xá của mình ở tầng ba. Có lẽ cậu ta có thể lên xem, xem có phải còn một bản thân khác đang nằm trên giường ngủ hay không.

Cậu ta đi đến cái cây lớn nhất gần cửa sổ ký túc xá, ngẩng đầu lên, phân biệt cành cây nào vươn đến gần cửa sổ, phán đoán xem có thể nhảy từ cành cây lên cửa sổ hay không.

Khi đã tìm được đường, Mạc Diệu duỗi móng vuốt, chạm vào thân cây thô ráp, vừa định dùng sức thì đột nhiên lại buông lỏng, thôi vậy, hay là tìm cách đi cầu thang.

Mạc Diệu xoay người rời đi.

Cửa ra vào của tòa nhà ký túc xá đã đóng khóa, bình thường sinh viên về muộn cũng cần bấm chuông làm phiền người quản lý ký túc xá, sau khi đăng ký mới được vào.

Cậu ta đoán người quản lý ký túc xá sẽ không mở cửa cho một con mèo, thế là cậu ta men theo bức tường ngoài của tòa nhà đi thẳng về phía trước, đi đến rìa rẽ sang mặt bên của tòa nhà, đi thêm hai ba mét nữa, tìm thấy cửa sổ dẫn vào hành lang.

Cửa sổ chỉ mở hé một khe rất nhỏ, người không thể ra vào được, nhưng mèo thì có thể.

Mạc Diệu nhìn sang trái phải, lùi lại vài bước, hít một hơi thật sâu rồi chạy lấy đà về phía trước, dùng hết sức lực nhảy lên, vậy mà thật sự nhảy được lên bệ cửa sổ.

Wow! Nếu không phải là một con mèo, cậu ta đã phải thốt lên rồi. Cậu ta nghĩ quả nhiên mình là một con mèo, mới có thể có sức bật mạnh mẽ đến thế, nhảy lên một bệ cửa sổ cao hơn mình rất nhiều lần.

Mạc Diệu thò đầu vào cửa sổ rồi đột nhiên dừng lại, cậu ta nhớ lại trải nghiệm tối qua, không khỏi rùng mình sợ hãi, rụt đầu mình lại, khó khăn xoay người trên bệ cửa sổ hẹp, lần này thì chui mông vào trước.

Vì mông đã chui vào được, thì đầu tự nhiên cũng sẽ chui vào được. Chỉ là khung cửa sổ hẹp, bên trong không có không gian để đỡ mông cậu ta, chui được một nửa thì cả con mèo rơi thẳng xuống, mông đập mạnh xuống đất, một lúc lâu sau mới hoàn hồn.

Cú ngã kiểu này, đừng nói là người, ngay cả là một con mèo cũng mất mặt.

Mạc Diệu bò dậy, đứng ở góc hành lang, nhìn chằm chằm vào hành lang trống rỗng một lúc lâu, mới cảm thấy tâm trạng bình tĩnh trở lại, cái đuôi kéo lê trên đất đi về phía trước.

Trên trần hành lang treo những bóng đèn huỳnh quang, ánh sáng trắng chiếu xuống chói chang.

Mạc Diệu cố gắng đi nhẹ nhàng, gần như không nghe thấy một tiếng động nào, chỉ thỉnh thoảng đi ngang qua cửa một hai phòng ký túc xá, nghe thấy tiếng ngáy vang trời xuyên qua tấm cửa, cậu ta không khỏi dừng bước, thương cảm cho những sinh viên khác cùng ở.

Cậu ta men theo cầu thang lên đến tầng ba, nhẹ nhàng đi đến cửa phòng 307, dừng lại và ngồi bệt xuống đất, hai chân khép lại.

Mạc Diệu nhìn cánh cửa ký túc xá của mình, không biết phải làm gì.

Gõ cửa sao? Liệu có ai ra mở cửa cho cậu ta không, phải giải thích thế nào với người mở cửa rằng cậu ta là một con mèo lại muốn gõ cửa ký túc xá nam vào ban đêm?

Với lại, vạn nhất người mở cửa lại chính là mình thì sao?

Nghĩ đến đây, Mạc Diệu bỗng rùng mình. Đây thực sự là mơ sao? Hay là linh hồn cậu ta xuất ra, nhập vào thân xác một con mèo?

Khi mơ, làm sao để chứng minh mình đang ở trong giấc mơ hay trong thực tại?