Chương 11

Mạc Diệu đan hai tay ra sau đầu, dựa vào lưng ghế ngả về phía sau, cậu nhìn ra cái cây lớn ngoài cửa sổ, nói: “Phải không nhỉ.”

Kết quả Mạc Diệu cũng không ngờ rằng, tối hôm đó Tư Viễn lại về sớm hơn mọi khi.

Cốc trà sữa vẫn còn đặt trên bàn của Tư Viễn, Mạc Diệu đi vào nhà vệ sinh vừa tắm vừa nghĩ không biết có nên đặt một tờ giấy dưới cốc trà sữa để nói với Tư Viễn rằng đây là Lý Nhã Hàm mua cho anh không, nhưng khi cậu tắm xong mở cửa nhà vệ sinh ra thì lại đυ.ng phải Tư Viễn vừa mở cửa từ bên ngoài bước vào.

Mạc Diệu mặc áo ba lỗ và quần đùi, cả người phảng phất hơi nước mát lạnh, nhìn thấy Tư Viễn không khỏi sững người.

Tư Viễn thì không nhìn cậu, đi thẳng đến bên bàn của mình, tiện tay ném chùm chìa khóa lên đó, rồi nhìn thấy cốc trà sữa.

Trần Tân Dũng từ lúc Tư Viễn bước vào đã không thèm ngẩng đầu lên, giả vờ như không thấy anh.

Tư Viễn đứng đó, ngón tay chạm vào túi giấy bên ngoài cốc trà sữa, sau đó quay đầu nhìn Mạc Diệu.

Mạc Diệu không nhịn được lên tiếng: “Lý Nhã Hàm mua cho cậu đấy.”

Tư Viễn hỏi: “Ai?”

Mạc Diệu nhíu mày, đi về phía giường của mình, đồng thời nói: “Cậu không quen thật sao?”

“Tôi biết.” Tư Viễn chỉ nói đúng một câu như vậy.

Mạc Diệu ngồi bên giường, cầm chiếc khăn còn vắt trên cổ lau tóc, tóc cậu gần đây cũng hơi dài rồi, lười biếng không đi cắt, sau khi lau xong thì rối bù trên đầu.

Tư Viễn nhấc túi trà sữa trên bàn, đi về phía Mạc Diệu.

Trần Tân Dũng vẫn cúi đầu, nhưng đôi mắt đã cố gắng ngước lên nhìn về phía này, những ngón tay ấn trên màn hình điện thoại đã ngừng hoạt động từ lâu.

Mạc Diệu cũng dừng động tác, đột nhiên trở nên căng thẳng, cậu không biết Tư Viễn có ý gì, chẳng lẽ anh sẽ ném cốc trà sữa vào mặt cậu sao?

Tư Viễn đi đến trước mặt Mạc Diệu, đặt cốc trà sữa lên bàn của cậu, nói: “Tôi mời cậu uống.”

Trần Tân Dũng đảo mắt qua lại giữa hai người họ một cách nhanh chóng.

Mạc Diệu ngây người nhìn Tư Viễn: “Hả? Sao thế?”

Tư Viễn đã đi về phía bàn của mình, mở tủ quần áo bên bàn ra, giơ tay lục tìm đồ bên trong, giọng anh bình tĩnh, mang theo vẻ hiển nhiên: “Tôi không uống đồ ngọt.”

Mạc Diệu nhìn cốc trà sữa trên bàn, ngẩn người một lúc rồi phản ứng lại: “Tôi cũng không uống.”

Tư Viễn không nói gì, tìm ra quần áo để thay, rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh.

Mạc Diệu vẻ mặt khó hiểu, nhìn Trần Tân Dũng: “Ý gì thế?”

Trần Tân Dũng lập tức nói: “Tôi làm sao mà biết được!”

Lúc này, tiếng chìa khóa mở cửa đột nhiên vang lên, Trương Tử Vũ từ bên ngoài đẩy mạnh cửa vào, nói: “Chào anh em, tôi về rồi đây.”

Mạc Diệu và Trần Tân Dũng đều không thèm để ý đến cậu ta.

Trương Tử Vũ dường như có chút phấn khích, lại giơ tay đóng cửa lại, bắt đầu kể chuyện tối nay cậu ta và bạn gái hẹn hò ở một quán hot trên mạng có hàng dài người xếp hàng, cậu ta đứng giữa phòng ký túc xá kể chuyện một cách sống động, nói rằng có cả một cô bạn cùng lớp của bạn gái cũng đi cùng.

Nói đến cuối cùng, cậu ta đột nhiên giơ tay chỉ Mạc Diệu: “Giới thiệu cho cậu thì sao?”

“Sao là sao?” Mạc Diệu vẫn đang đợi Tư Viễn từ nhà vệ sinh ra, hoàn toàn không để ý Trương Tử Vũ đang nói gì.

Trương Tử Vũ còn chưa kịp trả lời, Trần Tân Dũng đã không vui rồi: “Tại sao lại giới thiệu cho cậu ta mà không giới thiệu cho tôi?”