- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Huyền Huyễn
- Ma Vương
- Quyển 1 - Chương 9: Ba Lá Thư
Ma Vương
Quyển 1 - Chương 9: Ba Lá Thư
Kết quả của chuyến đi săn đầu tiên là...
Kế Hoan chẳng bắt được một con "Cốt" nào.
=-=
Loại ma thú được người địa phương gọi là "Cốt" này vô cùng yếu ớt. Sinh vật xung quanh đều là thiên địch của chúng. Không có thân thể cường tráng, chúng đành tiến hóa theo hướng thiên phú tốc độ và khả năng đào hang.
Chúng chạy cực nhanh và vô cùng lanh lẹ, hễ có chút gió thổi cỏ lay là lập tức bỏ chạy, dùng móng vuốt sắc bén đào một cái hố trên núi rác rồi chui tọt vào. Trừ phi bạn có thể tóm được chúng ngay khoảnh khắc chúng đào hố, bằng không, một khi chúng đã chui vào thì gần như không thể bắt được nữa.
Chúng gần như co rúm dưới đống rác cả ngày, chỉ thò đầu ra lúc tìm thức ăn và hít thở. Việc bắt được chúng thật sự là một chuyện khó khăn!
Ông nội còn thảm hơn cậu. Vì sợ lúc đi săn sẽ làm hỏng cặp kính lão mà cháu trai làm cho, ông đã đặc biệt tháo kính ra trước khi săn. Kết quả là... ông đúng là có bắt được thứ gì đó, nhưng đáng tiếc không phải "Cốt", mà là một ma vật khác cũng đang săn "Cốt"!
Vóc dáng của đối phương cũng không lớn, khéo lại là một ma vật nhỏ tuổi như Tiểu Hôi. Tuy nghĩ vậy có hơi giống đang bắt nạt trẻ con, nhưng mà... ông nội ơi, lần sau đi săn ông vẫn nên đeo kính lão vào thì hơn. ← Kế Hoan vừa an ủi vừa xoa đầu ông nội.
Cuối cùng, họ đành phải mua một con "Cốt" từ trong tay Tiểu Hôi. Trong lúc họ thất bại liên tục, Tiểu Hôi đã bắt thêm được một con nữa.
Nhưng Tiểu Hôi lại không cần tiền ngay.
"Ngày mai, đưa tôi. Trời tối rồi, không an toàn." Cũng không phải là không lấy, Tiểu Hôi muốn họ ngày mai ra chợ trả tiền. Bây giờ đã hết chỗ bán nước, tiền không tiêu được, mà mang tài sản theo người đối với Tiểu Hôi là một việc vô cùng nguy hiểm.
Kế Hoan lúc này mới biết thì ra Tiểu Hôi sống trong một hang động nào đó dưới núi rác này. Hàng xóm là "Cốt", xung quanh lại có những kẻ muốn săn "Cốt", tuy cậu ta không bị gϊếŧ, nhưng rất có thể bị cướp.
Ồ, Kế Hoan giờ lại biết thêm một quy tắc nữa của Diệp Pháp Nhĩ: Bọn họ sẽ không gϊếŧ người trong khu phố này, và càng không gϊếŧ những cư dân bản địa đang sống cùng trong khu phố.
Ờ... nghe có vẻ đoàn kết thật đấy, nhưng Kế Hoan lại nghe thêm một đoạn nữa, và nhanh chóng không nghĩ vậy nữa:
"Bởi vì, Diệp Pháp Nhĩ, ngoài dân bản địa, không ai đến định cư. Cư dân càng gϊếŧ càng ít, vả lại..."
Kế đó, Tiểu Hôi dùng vốn ngôn ngữ ít ỏi của mình để mô tả một câu chuyện từng xảy ra ở khu phố này: Đại khái là, từng có người bị gϊếŧ tại đây, sau đó bạn của người này đã gϊếŧ kẻ sát nhân để báo thù. Rồi bạn của kẻ bị gϊếŧ lại đi gϊếŧ người đã báo thù cho bạn mình, và rồi... một vòng lặp vô hạn. Cuối cùng, dân số của cả Diệp Pháp Nhĩ giảm mạnh, chợ không còn ai buôn bán, khu phố thời gian đó yếu đến mức suýt bị cơ quan thống trị đương thời "bưng cả ổ" luôn.
Sau đó, Diệp Pháp Nhĩ mới có quy định: Cấm gϊếŧ người trong khu phố. Ở ngoài khu phố, cấm gϊếŧ người đến từ Diệp Pháp Nhĩ.
Đương nhiên, đánh nhau vẫn được, cướp bóc lẫn nhau cũng cho phép, miễn là không cướp đến mất mạng thì thôi.
Kế Hoan càng lúc càng hiểu tại sao A Cẩn lại đưa họ đến đây định cư: Bọn họ rất yếu, lại không biết gì về thế giới này. Bây giờ ra ngoài, đến bất kỳ nơi nào có vẻ hòa bình, cũng đều có thể vì những thứ mình sở hữu mà bị người ta gϊếŧ người cướp của. Thế nhưng, ở đây thì không. Chỉ cần họ sống ở Diệp Pháp Nhĩ, họ sẽ không bị gϊếŧ hại.
Cho nên, ở đây, ngay cả ma vật yếu ớt như Tiểu Hôi cũng có cơ hội trưởng thành. Tiền đề là bản thân họ cũng phải đủ kiên cường, nỗ lực trở nên mạnh mẽ để sống sót. Ma vật trưởng thành trong hoàn cảnh này, gần như không có một ai là kẻ yếu.
Nhìn Tiểu Hôi bình thản nói "nhà cậu ta không giữ được tài sản", Kế Hoan suy nghĩ một lát, rồi cúi đầu nói với Hắc Đản trong cái túi đeo trước ngực: "Hắc Đản, đưa bình sữa của con qua, cho anh trai kia uống một ngụm được không?"
Hắc Đản bây giờ đã có thể hiểu được hầu hết các từ liên quan đến bình sữa, ví dụ như "uống một ngụm". Nó rất ngoan, không hề giữ đồ ăn. Mỗi khi ông nội nói muốn uống một ngụm sữa của nó, nó đều chủ động đưa bình qua. Đương nhiên, ông nội chỉ cố ý trêu nó thôi. Tuy là một con ma vật, nhưng ông nội rất rành cách của con người, đặc biệt là người phương Đông, trêu chọc trẻ con.
Kế Hoan hất cằm về phía Tiểu Hôi, Hắc Đản liền chìa bình sữa trong móng vuốt của mình về phía cậu ta.
Tiểu Hôi mặt không cảm xúc nhìn vật thể không rõ ràng mà con ma vật nhỏ đưa tới, không hề nhúc nhích.
"Cái này là, thức ăn của Hắc Đản, uống được. Hôm nay cậu, chưa uống nước? Kể cả, mai tôi đưa tiền, cậu cũng phải, mai mới uống được nước. Hay là tôi, dùng cái này đưa cậu, thay tiền?" Đoạn này rất dài, Kế Hoan nói rất vất vả, nhưng rõ ràng Tiểu Hôi đã hiểu.
Nghe thấy là thứ uống được, Tiểu Hôi lập tức trở nên tỉnh táo. Cậu ta ngẩng đầu nhìn vẻ mặt của Kế Hoan, rồi lại nhìn con ma vật nhỏ đang giơ thứ kỳ lạ về phía mình, mỉm cười.
Liếʍ đôi môi khô nứt, cậu ta lại xác nhận một lần nữa: "Uống được?"
Kế Hoan gật đầu.
Tiểu Hôi lại nhìn con ma vật sừng dê sau lưng Kế Hoan, thấy ông ta cũng gật đầu với mình, lúc này mới cẩn thận nhận lấy bình sữa từ móng vuốt nhỏ màu đen. Cậu ta nhìn chằm chằm thứ kỳ lạ này, không biết phải đưa miệng vào đâu.
"Mυ"ŧ. Nhưng mà trên núʍ ѵú, toàn là nước bọt của Hắc Đản. Nếu cậu, không muốn dùng núʍ ѵú, có thể... núʍ ѵú... xuống, dùng như cốc." Không biết nói chữ "vặn", Kế Hoan làm động tác vặn để thay thế.
Tiểu Hôi rất thông minh, lập tức hiểu cách dùng. Cậu ta vặn núʍ ѵú ra, nhìn thứ chất lỏng màu trắng ngà trong bình, nhíu mày, cuối cùng uống thử một ngụm nhỏ, rồi lại uống thêm một ngụm. Lúc vặn lại núʍ ѵú đưa trả, sữa trong bình chỉ vơi đi một chút.
"Tôi, chỉ uống, nhiêu đây." Tiểu Hôi giơ tay ra hiệu một khoảng bằng nắp bình.
"Vị lạ, giống như..." Cậu ta nghĩ ngợi: "Vị sữa của Cốt thú. Ngon hơn cái đó."
Cậu ta từng săn được một con Cốt thú đang trong kỳ cho con bú, vô tình lấy được sữa từ trên người nó. Tuy vị rất tanh, nhưng cũng là nước uống được. Cậu ta mυ"ŧ suốt ba ngày, cho đến khi con Cốt thú đó chết, mới ăn thịt nó.
"Là sữa." Kế Hoan nhét bình sữa cậu ta trả lại vào miệng Hắc Đản, Hắc Đản lại tiếp tục cắn núʍ ѵú để mài răng.
Nhìn Hắc Đản một lúc, Tiểu Hôi đặt con "Cốt" vừa bắt được vào tay ma vật sừng dê, sau đó chui vào một nơi nào đó dưới chân núi rác.
Từ hôm đó, gia đình Kế Hoan bắt đầu chuỗi ngày mỗi ngày đều đến núi rác đi săn.
Ông nội dù sao cũng là ma vật, thể lực dần dần hồi phục. Tuy thị lực vẫn có vấn đề, nhưng sau khi ông bắt đầu quen với việc đeo kính lão đi săn, ông đã từ từ bắt được "Cốt".
Kế Hoan thì chậm hơn nhiều. Nhưng khoảng thời gian này cậu cũng không rảnh rỗi, mỗi ngày đều đúng giờ đọc sách học chữ, cố định học thuộc hai trăm từ mới. Bây giờ, tiếng ma vật của cậu đã tốt hơn cả ông nội. Trong thời gian này có một chuyện bất ngờ xảy ra: Một rổ trứng gà mua trước đó vậy mà nở ra năm con gà con. Tuy không biết có phải do bức xạ ở đây quá mạnh hay không, mà mấy con gà con này trông hơi khác với gà bình thường, nhưng chúng vẫn sống sót một cách khỏe mạnh.
Kế Hoan xây một cái chuồng ở góc tường. Khi ánh nắng quá gắt, Đại Bạch và đàn gà con sẽ cùng nhau rúc vào trong đó. Thức ăn chính của chúng hiện vẫn là "cỏ dại" còn sót lại trong sân nhà A Cẩn. Nhưng sau một lần Kế Hoan phát hiện đàn gà con rất thích ăn một loại ký sinh trùng trên người Cốt thú, cậu bắt đầu mỗi ngày đều đi tìm trùng ở núi rác về cho chúng ăn.
Một mình cậu đào không được bao nhiêu, thế là cậu thuê Tiểu Hôi giúp mình tìm, thù lao là một nắp bình sữa trong bình của Hắc Đản. Vì bình sữa lần nào cũng là Hắc Đản chủ động đưa qua, Kế Hoan phát hiện dạo gần đây, Tiểu Hôi và Hắc Đản hình như đã nảy sinh một tình bạn nhỏ.
Hắc Đản tặng một viên kẹo cho Tiểu Hôi (← là viên nó ghét nhất, bọc giấy đỏ), Tiểu Hôi không nỡ ăn, đã bán nó đi được năm đồng "lượng tinh tinh", (⊙⊙), rồi chia cho Hắc Đản ba đồng.
Hắc Đản vui vẻ nhận lấy, tối về còn chia cho cậu một đồng, đồng còn lại thì tặng cho ông nội.
Tình bạn kỳ lạ... Kế Hoan không nói gì, mặc kệ hai con ma vật nhỏ dùng cách này để qua lại với nhau.
---
Cùng lúc đó, A Cẩn cũng ăn xong hộp cơm cuối cùng trong chiếc rương đan bằng cỏ.
Thịt trong hộp cơm đã hơi biến chất, nhưng anh vẫn ăn hết. Sau đó, anh gọi dịch vụ phòng mang lên một ly đồ uống tên là "Á Khắc" (tương tự cà phê), bắt đầu vừa uống cà phê vừa đọc báo.
Tin tức trang nhất xã hội chính là tin Lạc Khắc Phỉ Ni‧ Cách Mộc La, nhân vật nắm thực quyền ở khu Diệp Pháp Nhĩ, đột ngột qua đời.
Nghe nói Lạc Khắc Phỉ Ni trước khi chết bỗng dưng biến mất khỏi nhà một lúc, đến ngày hôm sau khi bị phát hiện, ông ta đã chết trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ từ lâu. Chỉ qua một đêm, ông ta trở nên tiều tụy và già nua. Khu phố Diệp Pháp Nhĩ đã tổ chức tang lễ long trọng cho ông ta. Cùng lúc đó, Diệp Pháp Nhĩ lại rơi vào hỗn loạn. Các nhân vật lớn bắt đầu tranh nhau xâu xé quyền lực mà Lạc Khắc Phỉ Ni để lại. Đối với những nhân vật nhỏ, dường như không có ảnh hưởng gì.
Ừm, thật ra không phải là không có ảnh hưởng. Ví dụ như gần đây muốn làm các giấy tờ liên quan ở Diệp Pháp Nhĩ sẽ rất khó khăn, ví dụ như giấy tờ nhà đất...
A Cẩn lật qua trang xã hội, tiếp tục xem tin tức giải trí ở trang sau.
Sau khi rời khỏi Diệp Pháp Nhĩ, A Cẩn đầu tiên đến thị trấn nhỏ mà anh từng đi taxi đến, sau đó lại từ đó bắt xe đến một thành phố lớn hơn. Tại ngân hàng lớn nhất, anh đổi hết số vàng thỏi mang theo thành tiền tệ hiện hành và gửi vào thẻ. Một vị phú hào trẻ tuổi, tao nhã, tướng mạo tuấn tú khác lại ra đời.
Cởi bỏ chiếc áo choàng đen mang đặc trưng vùng miền, anh bây giờ đang mặc một bộ đồ trắng thường ngày rất thoải mái. Bộ đồ này được mua từ cửa hàng thời trang thịnh hành nhất. Trông anh hoàn toàn khác với trước đây.
Anh hiện đang ở trong khách sạn sang trọng nhất địa phương. Người giàu nhất thành phố này, Khoa Lặc, đã xây dựng khách sạn này và sở hữu một tầng cố định ở tầng cao nhất của khách sạn. Tin tức lá cải nói rằng vị đại gia này gần đây đang có vấn đề nɠɵạı ŧìиɧ, cãi nhau đòi ly hôn với vợ, nên đã dọn ra khỏi nhà và ở luôn tại khách sạn.
Vừa hay, chính là tầng trên phòng của A Cẩn.
Anh đã viết ba bức thư gửi cho ngài Khoa Lặc này. Bức thư đầu tiên được gửi từ thị trấn nhỏ gần Diệp Pháp Nhĩ. Bức thứ hai được gửi từ một thành phố cỡ trung trên đường đi. Và rồi bức thư thứ ba, được gửi ngay tại chính khách sạn này.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Huyền Huyễn
- Ma Vương
- Quyển 1 - Chương 9: Ba Lá Thư