Khi A Cẩn bước ra khỏi phòng, Kế Hoan đang quỳ gối lau sàn ở sảnh chính. Chẳng biết cậu đã cặm cụi bao lâu, chỉ thấy tấm lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi. Có lẽ để tiện cử động, cậu chỉ mặc một chiếc áo thun trắng đã sờn cũ. Mồ hôi khiến lớp vải mỏng dính chặt vào da, lờ mờ phác họa nên tấm lưng thon gầy cùng những đường nét căng tràn sức sống của tuổi thiếu niên.
Tiểu ma vật Hắc Đản đang bò loanh quanh bên chân Kế Hoan. Cậu lau tới đâu, nó lạch bạch theo tới đó, thỉnh thoảng còn đυ.ng phải chân cậu rồi khúc khích cười.
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Vừa cảm nhận được ánh nhìn của A Cẩn, Hắc Đản lập tức ngẩng đầu về phía hành lang. Ngay khoảnh khắc trông thấy A Cẩn, cả người nó cứng đờ.
Kế Hoan cũng nhận ra sự hiện diện của anh: "Chào buổi sáng anh ạ."
Cậu không chỉ chào một mình mà còn cầm lấy móng vuốt bé xíu của Hắc Đản giơ lên: "Hắc Đản cũng phải chào anh A Cẩn đi con."
Với vẻ mặt mếu máo như sắp khóc, Hắc Đản đành để mặc cho Kế Hoan cứng nhắc kéo móng vuốt mình vẫy vẫy hai cái. Vừa được thả ra, nó liền thoắt một cái bò biến ra sau lưng cậu.
"Chào buổi sáng." A Cẩn khẽ gật đầu, đáp lại lời chào của Kế Hoan. Đoạn, anh nói tiếp...
"Chào buổi sáng." Lời chào thứ hai này lại dành cho Hắc Đản đang lấp ló cái đầu nhỏ sau lưng Kế Hoan.
Cái đầu đen tuyền vừa mới thò ra đã vội rụt lại. Đợi một lúc, nhân lúc không ai để ý, nó lại lén lút ló ra.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy vài lần, đến khi phát hiện A Cẩn không còn nhìn mình nữa, nó mới dám để lộ hẳn cái đầu ra ngoài.
A Cẩn từ hành lang bước tới, tiện thể đảo mắt đánh giá xung quanh. Anh không ngạc nhiên khi thấy phòng khách đã được dọn dẹp tinh tươm. Lau sàn là công đoạn cuối cùng, bởi trước đó, Kế Hoan đã lau sạch sẽ từng chiếc kệ cao, từng bộ bàn ghế.
Anh tùy tay nhấc một chiếc bình hoa trên kệ trưng bày. Đó là một chiếc bình hoàn toàn mới, sắc trắng tinh khôi, bề mặt nhẵn bóng, dáng vẻ tao nhã. Vừa nhìn đã biết là kiểu anh thích, có điều... anh không nhớ trong nhà mình lại có một chiếc bình hoa như vậy.
"Cái này là cậu mang đến à?" Cầm bình hoa, A Cẩn hỏi Kế Hoan.
Kế Hoan lắc đầu: "Dạ không phải đâu ạ, nó vốn được đặt ở đó rồi."
"?" Vốn đã ở đây ư? Khoan đã... chiếc bình này trông có chút quen mắt...
Ngay lúc A Cẩn đang cố nhớ lại mình đã thấy chiếc bình này ở đâu, Kế Hoan nói tiếp:
"Chiếc bình này ban đầu trông cũ lắm, không ngờ chùi đi một cái lại mới tinh. Trên thân nó vốn có vài vết nứt, tôi đã dùng keo mang theo dán lại rồi ạ..."
Nhìn những vết nứt được dán lại một cách hoàn hảo dưới đáy bình, vẻ mặt của A Cẩn bỗng trở nên vô cùng khó tả.
Cuối cùng anh cũng nhớ ra tại sao chiếc bình này lại quen mắt đến vậy: đây rõ ràng là chiếc bình hoa cổ mà anh đã đấu giá được!
Bình men đỏ, được chế tác từ thời đại Huy Dạ La Vương cách đây khoảng hai nghìn năm. Tuy kỹ thuật chế tác vô cùng đơn giản, hoàn toàn không thể so sánh với hiện tại, nhưng bề mặt của nó lại phủ một lớp men đỏ mà ngày nay không tài nào sao chép được. Cộng thêm hình dáng thực sự hợp gu thẩm mỹ, nên anh đã không ngần ngại dùng giá cao để mua về.
Và nó chính là cái đang nằm trong tay anh lúc này đây.
Lớp men đỏ mang đặc trưng của thời đại đã bị lau chùi sạch sẽ, lớp bùn đất tượng trưng cho sự lắng đọng của năm tháng cũng không còn. Chiếc bình men đỏ từng mang đậm dấu ấn cổ kính của lịch sử nay đã lột xác thành một chiếc bình hoa màu trắng tinh tươm.
A Cẩn: "..."
"Dạ... có gì không đúng sao ạ?" Thấy A Cẩn im lặng quá lâu, Kế Hoan dè dặt hỏi.
A Cẩn lắc đầu, mỉm cười ôn hòa: "Chiếc bình này chắc khó lau lắm, vất vả cho cậu rồi."
Kế Hoan lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Chiếc bình hoa này cuối cùng được Kế Hoan dùng để cắm những bông hoa dại mà Hắc Đản hái từ trong sân. Những đóa hoa vàng hoang dại rung rinh trong chiếc bình trắng sạch sẽ, trông đẹp một cách bất ngờ. A Cẩn rất hài lòng với "tác phẩm cắm hoa" của Kế Hoan, anh đặt chiếc bình lên bàn ăn.
Chiếc bình hoa cổ trị giá ngàn vàng cuối cùng cũng bước xuống từ kệ trưng bày, trở lại với công việc vốn có của nó từ hai ngàn năm trước.
Cũng vì có chuyện này lót đường, nên lát sau khi nhìn thấy đám "cỏ dại" trong sân bị nhổ sạch, A Cẩn đã có thể giữ nụ cười trên môi mà không hề biến sắc.
Nếu anh nhớ không lầm, đám "cỏ dại" trong sân cũng là thứ anh đã bỏ ra rất nhiều tiền để mua về. Loại thực vật này có một xác suất cực thấp sẽ kết ra một loài hoa xinh đẹp tên là "Thiên niên bất lạn tâm", và khoảnh khắc đóa hoa đó từ từ bung nở chính là một trong mười khoảnh khắc huyền ảo nhất thế giới.
Tuy nhiên, Kế Hoan không nhổ hết cỏ, cậu vẫn chừa lại một cụm ở góc tường và một cụm ở nơi có nắng. Bữa tối hôm qua của Đà Đà chính là loại cỏ này. Trông nó có vẻ rất thích, ăn rất nhiều mà hôm sau vẫn không hề hấn gì, chứng tỏ loại cỏ này có thể dùng làm thức ăn cho nó. Nghĩ vậy, Kế Hoan mới giữ lại một phần.
Kế Hoan là người gọn gàng, dù trong sân có cỏ dại, cậu cũng không để chúng mọc một cách tùy tiện. Cậu còn cắt tỉa tạo hình cho đám cỏ còn lại. Chỉ trong một buổi sáng ngắn ngủi, không chỉ dọn dẹp cả một tầng nhà, nhổ sạch sân cỏ, mà còn tạo hình cho đám cỏ sót lại, A Cẩn lại có thêm một nhận thức mới về sự tài năng của Kế Hoan.
Nghĩ đến những món đồ sưu tầm khác của mình đang để trên lầu hai, A Cẩn bèn đề nghị:
"Còn thiếu gì không? Chúng ta ra ngoài mua đi, nhiều thứ trong nhà này cũ quá rồi, chi bằng đổi hết thành đồ mới."
"Tuy hơi cũ một chút, nhưng vẫn dùng được cả mà anh..." Kế Hoan do dự, cậu vốn là người rất tiết kiệm.
Không cho cậu cơ hội chần chừ, A Cẩn nói ngay: "Dù sao cũng phải đi mua thức ăn, đồ ăn cậu mang theo không còn nhiều nữa đúng không?"
Câu nói này vừa thốt ra, mọi đường lui của Kế Hoan lập tức bị chặn đứng.
Ông nội và Hắc Đản ở lại trông nhà, Kế Hoan theo sau A Cẩn một lần nữa ra khỏi cửa.
Trước khi đi, A Cẩn bảo Kế Hoan mặc áo choàng vào. Ban đầu cậu không hiểu tại sao, mãi cho đến khoảng nửa tiếng sau khi họ ra ngoài, nhiệt độ bỗng nhiên tăng vọt.
Nhiệt độ tăng lên một cách chóng mặt, ánh nắng mặt trời trở nên vô cùng gay gắt. Kế Hoan không chút nghi ngờ rằng nếu lúc này trên người không có áo choàng, cậu chắc chắn sẽ bị ánh nắng thiêu cháy.
"Trên nóc nhà chúng ta ở có lắp đặt thiết bị hấp thụ bức xạ ánh sáng, một khi ra khỏi phạm vi của thiết bị, sẽ giống như bây giờ." A Cẩn vừa đi vừa giải thích cho cậu: "Bức xạ ở đây khá mạnh, nếu sợ thì khoảng thời gian từ 11 giờ đến 14 giờ mỗi ngày cố gắng đừng ra ngoài."
"...Tuy nhiên, nếu muốn an toàn hơn, thì tốt nhất nên ra ngoài trong khoảng thời gian này."
Kế Hoan ngẩn người.
"Trong khoảng thời gian này, các ma vật cấp cao sợ nóng sẽ không ra ngoài, những kẻ lảng vảng bên ngoài đều là những ma vật có năng lực không quá mạnh."
Kế Hoan gật đầu, tỏ vẻ đã ghi nhớ.
"Đừng đi quá xa, khu vực bãi rác và những nơi trông có vẻ sầm uất đều không nên đến, đặc biệt là nơi sau."
"Hãy nhớ con đường chúng ta đi hôm nay, sau này cậu sẽ thường xuyên qua lại."
Nhiệt độ rất cao, nhưng giọng nói của A Cẩn vẫn thanh thoát như mọi khi. Chăm chú lắng nghe anh nói, Kế Hoan cảm thấy nhiệt độ dường như đã dịu đi một chút.
Ngoài việc nghe A Cẩn giới thiệu, Kế Hoan còn dành một phần sự chú ý cho cảnh vật xung quanh. Trong lúc ghi nhớ đường đi, cậu nhận thấy người đi đường dần dần đông lên.
Tất cả mọi người đều giống cậu, khoác những chiếc áo choàng khổng lồ. Những người ở thị trấn hôm qua dường như cũng mặc áo choàng, nhưng áo của họ sặc sỡ và mỏng hơn, còn áo choàng của người dân ở đây chủ yếu là màu đen xám, phần lớn đều rách rưới.
Áo choàng của Kế Hoan và A Cẩn tuy mới hơn những người khác, nhưng do nắng quá gắt, ai nấy đều che kín người vội vã đi đường, nên họ không thu hút sự chú ý.
Những người này dường như cùng đi về một hướng, dòng người quanh họ ngày một đông.
Rất đông người, nhưng lại cực kỳ yên tĩnh.
Có một khoảnh khắc, Kế Hoan thực sự nghĩ rằng những người xung quanh chỉ là ảo giác do cậu bị say nắng.
May mà họ đã đến đích. Theo dòng người từ từ tiến về phía trước, Kế Hoan bước vào một con hẻm dài. Hai bên hẻm là những ngôi nhà thấp lè tè, cửa ra vào và cửa sổ đều rất nhỏ, tường nhà thô kệch, trông cực kỳ chắc chắn.
Có lẽ để che nắng, những ngôi nhà này đều dựng những mái hiên rộng, đủ màu sắc sặc sỡ. Rõ ràng là ban ngày mà dưới mái hiên lại rất tối.
Bước xuống dưới mái hiên, Kế Hoan lập tức thở phào. Những mái hiên này quả thật có tác dụng, nhiệt độ dưới hiên tuy không thấp hơn bên ngoài là bao, nhưng không còn ánh nắng gay gắt khiến người ta lập tức cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Một mùi máu tanh nồng nặc sộc lên từ phía dưới. Cúi đầu xuống, khi nhìn thấy con quái vật máu me đầm đìa, chết không nhắm mắt trên thớt, Kế Hoan giật mình. Đoạn nhìn sang xung quanh, phát hiện bên cạnh toàn là những gian hàng tương tự, cậu mới nhận ra đây là một khu chợ.
"Ở đây nhiều thịt nhất, giá không đắt, con mồi đều do họ săn được từ sa mạc phía nam vào sáng sớm, không cần lo về độ tươi ngon." Giọng nói của A Cẩn lại vang lên bên tai cậu.
Kế Hoan quan sát kỹ "hàng hóa" trên các sạp, phát hiện nhiều nhất là một loại dã thú có răng nanh và móng vuốt sắc nhọn, trông hơi giống sói. Để phân biệt với dã thú ở thế giới loài người, Kế Hoan quyết định gọi nó là ma thú.
Ngoài ma thú hình sói có ở khắp nơi, Kế Hoan còn thấy một loại ma thú rất giống ốc sên. Hình dáng tuy giống ốc sên nhưng kích thước của nó lại to bằng cả một con dê núi, toàn thân màu hồng, còn có chất nhầy, trông rất kinh tởm.
"Ồ! Đây là Caltra, bình thường sống sâu dưới cát, rất hiếm thấy." Nhìn con ma thú đó, A Cẩn nói.
Con ma thú tên Caltra lại đặc biệt được ưa chuộng, Kế Hoan chỉ mới nhìn qua hai lượt đã có người mua đi mất.
"Trong cơ thể Caltra chứa nhiều nước, thịt và máu của nó gần như có thể thay thế nước uống, nên rất được ưa chuộng." Dường như nhận ra sự khó hiểu của Kế Hoan, A Cẩn liền giải thích.
Tiếp theo họ đi qua sạp bán nước. Cả khu chợ chỉ có hai sạp bán nước, nằm cạnh nhau, trước mỗi sạp đều có hàng dài người xếp hàng. Có người chỉ cầm theo thùng, có người ngoài thùng ra còn mang theo con mồi.
"Ở đây, nước... rất khan hiếm sao ạ?" Nghĩ đến lượng nước mình đã dùng để dọn dẹp, Kế Hoan ngẩn ra.
"Ừm, rất khan hiếm. Nước là thứ đắt đỏ nhất ở đây." A Cẩn cho cậu câu trả lời chắc chắn.
Họ tiếp tục đi về phía trước.
Đúng như A Cẩn đã giới thiệu, "hàng hóa" nhiều nhất ở đây vẫn là "thịt". Đi từ đầu đến cuối, Kế Hoan chỉ thấy một sạp có bán một bó rau nhỏ màu xanh.
Những món hàng này được bày bán khá tuỳ tiện, săn được thế nào thì bày lên sạp thế ấy. Nước rất quý, không ai dùng nước để rửa con mồi, thế nên hàng hóa trong cả khu chợ trông rất nhếch nhác.
Kế Hoan còn chú ý thấy, ngoài những nhà sống hai bên hẻm có sạp hàng, còn có người bày hàng ngay giữa đường. Trên những sạp hàng này thường chỉ có một hai con mồi, thỉnh thoảng có con mồi ngon, nhưng phần lớn đều khá tồi tàn.
Loại này chắc là "sạp tạm".
Trong số những sạp hàng này, Kế Hoan đã nhìn thấy con ma vật đã tấn công cậu tối qua.
Lúc đầu Kế Hoan không phát hiện ra nó. Ma vật bẩm sinh đã giỏi ẩn mình, và ma vật ở đây dường như đặc biệt giỏi khoản này. Ngay cả chủ sạp cũng có cảm giác tồn tại rất yếu, trừ khi có người hỏi mua hàng, nếu không sự tồn tại của họ gần như bằng không.
Ban đầu Kế Hoan không để ý đến sạp hàng nhỏ bé này. Lẫn trong đám sạp tạm, nó còn tồi tàn hơn cả những sạp tạm xung quanh, thậm chí không có cả một tấm vải trải, chỉ dùng đá vẽ một vòng tròn trên đất, bên trong bày biện những món "hàng hóa" ít ỏi đến đáng thương.
Một món là một con ma thú cỡ con chuột, còn món kia là một viên kẹo màu xanh lá.
Bị Hắc Đản huấn luyện nhiều, Kế Hoan rất nhạy cảm với màu xanh lá. Giữa một mảng màu nâu xám, vệt màu xanh đó không biết thế nào lại lọt vào mắt cậu.
Kế Hoan kinh ngạc nhìn về phía chủ sạp, và quả nhiên nhìn thấy cái bóng màu xám đó.
Lặng lẽ ngồi xổm ở đó, con ma vật nhỏ con chỉ bằng một phần năm so với những ma vật xung quanh.
Tuy nhiên, cũng có thể vì thân hình nhỏ bé, kích thước của ma vật không nhất thiết tỷ lệ thuận với tuổi tác.
Nhưng cuối cùng Kế Hoan vẫn ngồi xổm xuống.
Ngồi đối diện với con ma vật nhỏ bé, cậu nhìn viên kẹo màu xanh. Tên thương hiệu trên đó rất quen thuộc, chính là một trong những viên kẹo cậu mua cho Hắc Đản.
Sau một đêm và một buổi sáng giày vò, không biết có phải vì phơi nắng hay không mà viên kẹo đã bắt đầu chảy ra.
Kế Hoan nhìn con ma vật đối diện. Không biết nó có nhận ra cậu không, đối phương không nói một lời nào.
Không hề có chút cảm giác xấu hổ khi bán đồ ăn cắp, nó vẫn ngồi xổm ở đó, không nhúc nhích.
Nhìn nó một lúc, Kế Hoan đứng dậy.
Cứ giằng co với nó cũng chẳng có ý nghĩa gì, thời gian không còn sớm nữa, A Cẩn đã dẫn cậu đi một vòng, họ phải nhanh chóng mua đồ rồi về.
Ngay lúc Kế Hoan đang "mua thịt" ở sạp bên cạnh, nơi cậu vừa đi qua bỗng nhiên ồn ào. Kế Hoan quay đầu lại, phát hiện nguồn gốc của tiếng ồn chính là nơi cậu vừa ngồi xổm.
Sạp hàng của con ma vật nhỏ!
Xách miếng thịt vừa mua đến gần, Kế Hoan thấy một con ma vật cao lớn mặc áo choàng đang tranh giành với con ma vật nhỏ kia.
Nguyên nhân của cuộc tranh cãi, cậu chỉ cần nhìn là hiểu ngay: con ma vật cao lớn kia dường như đã để ý đến viên kẹo, nhưng nó không định trả tiền mà muốn lấy không viên kẹo rồi đi.
Con ma vật nhỏ dĩ nhiên không chịu. Nó nhảy dựng lên, bám chặt vào người con ma vật cao lớn. Nó hung dữ lắm, cắn một phát, khiến con ma vật cao lớn kia tức giận điên cuồng.
Cuộc chiến giữa các ma vật kết thúc khá nhanh. Con ma vật cao lớn chỉ vung tay một cái, con ma vật nhỏ đã bị nó quật ngã xuống đất. Viên kẹo dĩ nhiên rơi vào tay con ma vật cao lớn, nhưng trước khi đi, nó đã ném xuống một vật sáng lấp lánh. Kế Hoan nghĩ đó chắc là tiền.
Kế Hoan không biết một "vật sáng lấp lánh" đáng giá bao nhiêu, nhưng nhìn thái độ không ai thèm nhặt của những người xung quanh thì biết chắc chắn không đáng tiền. Sự hỗn loạn đến nhanh và kết thúc cũng nhanh. Những ma vật xung quanh nhanh chóng tản ra, người bán hàng tiếp tục bán hàng, người mua hàng tiếp tục mua hàng.
Cướp đồ tuy trái với quy tắc giao dịch, nhưng ở đây kẻ yếu không có quyền sở hữu bất cứ thứ gì là chân lý vĩnh hằng. Không ai quan tâm đến số phận của con ma vật nhỏ.
Con ma vật nhỏ giống như một cái túi rách nằm im lìm trên đất. Một lúc sau, ngay khi Kế Hoan nghĩ rằng lần này nó chắc tiêu rồi, nó lại lồm cồm bò dậy.
Nó nhanh chóng nhặt con "chuột" từ "sạp hàng" ban đầu, ngay sau đó, nó lại mò mẫm trên đất. Mò mẫm hồi lâu, nó tìm thấy đồng tiền mà con ma vật cao lớn kia để lại.
Không lau chùi, nó nhét đồng tiền đó vào túi.
Sau đó dùng móng vuốt vẽ lại một vòng tròn trên đất, ném con "chuột" vào, nó tiếp tục bày hàng.
Kế Hoan kéo tay áo A Cẩn, dẫn anh đến trước sạp của con ma vật nhỏ. Cậu nhờ A Cẩn thanh toán cho con "chuột" đó.
Lần này A Cẩn không dùng tiền vàng, mà dùng "vật sáng lấp lánh" giống như những người khác ở đây. Tổng cộng trả ba đồng, món hàng duy nhất của con ma vật nhỏ đã về tay họ.
Nhận được tiền, con ma vật nhỏ lập tức rời đi. Kế Hoan xách con "chuột", nhìn nó lặng lẽ đi đến sạp bán nước xếp hàng. Đến lượt, nó từ trong túi móc ra bốn đồng "sáng lấp lánh", cuối cùng đổi được một lượng nước chỉ bằng nắp chai.
Uống cạn một hơi, con ma vật nhỏ không quay đầu lại mà rời đi.
"Mỗi người ở đây đều lớn lên như vậy. Đi thôi." Đứng bên cạnh Kế Hoan, A Cẩn khẽ nói một câu rồi quay người rời đi.
Vậy là, anh A Cẩn... cũng lớn lên như vậy sao?
Ngẩn ngơ, Kế Hoan sững sờ một lúc, rồi vội vàng đuổi theo bước chân của A Cẩn phía trước.