Chương 14: Bổ sung

*Đó bạn dịch giả trước dịch chương 14 bị thiếu nên mình đã dịch lại chương này

"Hôn ước là việc của cả hai bên, chẳng lẽ không ai hỏi xem ta có nguyện ý hay không sao?"

Trong điện Chiêu Văn, một câu nói nhẹ nhàng đột ngột vang lên, âm cuối cố ý dương cao, mang theo vài phần phiền muộn của thiếu niên, khiến người nghe không khỏi bật cười.

Sự xuất hiện của Yến Nguy Lâu như giọt nước rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, lập tức phá vỡ bầu không khí căng thẳng trong điện. Cả cung điện vốn đang bị bao trùm bơi uy áp thuộc về Trường Tín Hầu như được một cơn gió nhẹ thổi vào, cảm giác đè nén lập tức tan biến không còn.

Hơi thở trên người hắn so với các đại tông sư nhập đạo yếu ớt hơn không biết bao nhiêu lần, nhưng lại mang trên mình một cảm giác tồn tại độc đáo, khiến người ta khó có thể phớt lờ.

Trường Tín Hầu thu tay lại, sắc mặt cũng hòa hoãn hơn nhiều.

"Nể mặt Thế tử điện hạ, ta tạm tha mạng nghịch nữ này."

Hắn vung tay áo, ngồi xuống, lạnh lùng quát một tiếng với Phương Thanh Vi đang nằm dưới đất, khí thế quanh người tản đi, cả người lại trở về dáng vẻ bình thường.

Những người vốn bị khí thế của Trường Tín Hầu áp chế, lúc này như đất hạn gặp mưa rào, cả người thả lỏng.

Ung đế đang ngồi trên bảo toạ lập tức tươi cười, tay chỉ về Yến Nguy Lâu, giọng điệu quen thuộc thân thiết: "Tiểu tử nhà ngươi đã mấy ngày không vào cung rồi. Nghe nói mấy nay đều đóng cửa một lòng tu luyện, có thật hay không?"

Trên mặt ông ta là vẻ kinh ngạc, dáng vẻ ngoài ý muốn, giống như người phái Phi Vũ Vệ giám thị ngày đêm, nắm rõ từng hành động đến miếng ăn giấc ngủ của Yến Nguy Lâu không phải ông ta vậy.

Đối với việc này, Yến Nguy Lâu chỉ cảm thán: Quả nhiên có thể làm hoàng đế đều là diễn viên phái thực lực mà... Chỉ là, nếu bàn về diễn xuất, nói không phải khoe chứ, mấy người ở đây cơ bản không ai so được với hắn.

Hắn thầm tự luyến trong đầu chưa đến nửa giây, gương mặt liền nở nụ cười vô tư, như thường ngày tiến đến gần Hoàng đế, mi mắt cong cong: "Tất nhiên là thật rồi, tu vi của con lần này tiến bộ không ít."

"Trẫm còn không biết cái tính lười biếng của ngươi sao, không phải giả bộ với ta!"

Hoàng đế cười mắng, càng thêm thân mật.

Yến Nguy Lâu lắc đầu, tinh thần sáng ngời.

"Hoàng bá phụ không biết rồi, tư chất mỗi người khác nhau. Có người khổ tu cả đời người vẫn khó mà phá bỏ xiềng xích, có người chẳng chú tâm tu luyện, nhưng một khi có lòng, một ngày tu hành tốc độ có thể so với nửa đời cố gắng của kẻ tầm thường."

Trong giọng nói của hắn tràn ngập vẻ đắc ý, giống như đứa trẻ tranh công, kiệu ngạo là thế nhưng lại khó khiến người chán ghét.

Hoàng đế suýt nữa tức đến bật cười: "Ý ngươi là, ngươi chính là thiên tài đó?"

"Hoàng bá phụ đúng là hiểu ta nhất."

Hắn gật đầu không biết xấu hổ, ánh mắt còn mang theo chút vui vẻ: "Ta chỉ bế quan hai ngày, liền phá hết xiềng xích, một lần thông thiên môn, một đêm sinh ra khí hải, chẳng phải thiên tài hay sao?"

Hắn càng nói, Hoàng đế càng không tin, bây giờ tu vi hắn thể hiện ra chỉ dừng lại có bảy tầng xiềng xích. Hơn nữa, hình tượng lười biếng của Yến Nguy Lâu đã ăn sâu lòng người.

Hai người đều diễn đến nghiện, nhưng bên ngoài vẫn là khung cảnh phụ tử tình thâm.

Lúc này, Yến Nguy Lâu mới chậm rãi nói ra mục đích thật: "Vừa rồi nghe nói đại tiểu thư Phương gia không muốn thực hiện hôn ước?"

Trường Tín Hầu ngay lập tức mở mắt, ánh mắt sắc lạnh như chim ưng: "Thế tử yên tâm, con gái Phương Thiên Tuấn chỉ có một phu quân duy nhất, muốn giải ước, trừ khi nó chết."

"Phu quân!" Trưởng Công chúa kinh hô.

Phương Thiên Tuấn không để ý nói: "Quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Việc này nàng không được xen vào."

Trưởng Công chúa lập tức im lặng, chỉ lặng lẽ rơi lệ.

Phương Thanh Vi đang nằm trên đất ngẩng đầu, nhìn Trường Tín Hầu với vẻ khó tin, lại nhìn Yến Nguy Lâu. Trong mắt là đủ loại cảm xúc, không cam, oán hận, mong chờ, trào phúng, các loại cảm xúc hỗn tạp vào nhau.

Lúc này hai người, một kẻ phong thái kiêu ngạo, một kẻ mặt mày sưng đỏ, y trang xộc xệch nằm trên mặt đất, thiếu chút bị phụ thân đánh chết. Sự chênh lêchh rõ rệt khiến nàng nhục nhã quay mặt đi.

Giọng thiếu niên thong thả vang lên: "Không, không, không, Trường Tín Hầu hiểu lầm rồi. Ta chính là muốn giải trừ hôn ước."

Phương Thanh Vi lập tức ngẩng đầu.

Không khí trong điện bỗng đình trệ, Trường Tín Hầu vẫn đứng yên đó, nhưng ánh mắt sắc bén như lưỡi dao lặng lẽ bắn về Yến Nguy Lâu, vô cùng dọa người.

Phương Thanh Vi nhạy cảm nhận ra sóng ngầm vô hình.

Mà vị Thế tử luôn bị nàng coi thường kia lại như không biết gì, vẫn lười biếng đứng đó, gương mặt tuấn mỹ tinh xảo đến quá mức, nụ cười chói lọi treo trên môi, vô tâm vô phế, thực sự quắ kiêu ngạo.

Hắn nhìn Trường Tín Hầu mỉm cười.

"Được rồi."

Hoàng đế đột nhiên mở miệng, phá vỡ bầu không khí quỷ dị.

Ông liếc nhìn Phương Thanh Vi, rồi nhìn Yến Nguy Lâu với vẻ từ ái, dịu dàng nói: "Dưa hái xanh không ngọt. Nếu cả hai đều không muốn, vậy thì hôn ước này cũng nên giải trừ đi thôi."

Ông nhìn Trường Tín Hầu ý hỏi. Trường Tín Hầu lạnh lùng nhìn Yến Nguy Lâu một hồi, cuối cùng vẫn im lặng.

Yến Nguy Lâu lại cảm nhận được có sát ý ẩn náu, biết mọi chuyện chưa dừng lại. Hắn lại nổi hứng.

Một đại tông sư cảnh giới Nhập Đạo vốn đã có đủ loại đặc quyền. Chuyện đã xong rồi, Trường Tín Hầu nhìn Yến Nguy Lâu một cái thật sâu, rồi không nương tình túm lấy Phương Thanh Vi ngông nghênh rời đi, Trưởng Công chúa cũng bước nhanh theo sau.

"Hoàng bá phụ, con còn có chút việc, làm phiền bệ hạ đã là không nên, không dám ở lại lâu, con xin cáo lui trước."

Yến Nguy Lâu cáo lui. Trước khi đi, ánh mắt hắn thoáng nhìn sang gian điện phụ, nhưng cũng nhanh chóng thu lại.

Ở đó có người.

Chờ mọi người đi hết, một bóng người bước ra từ gian điện phụ.

Một nữ tử dung nhan tuyệt sắc, khí chất yêu dị xuất hiện, trên môi nàng là một nụ cười khó đoán.

"Phụ hoàng, nhi thần đã nói chuyện với Tam hoàng huynh rồi. Hắn đã khóc lóc hối cải, cam đoan sẽ không tái phạm."

Giọng nói trầm thấp khó phân nam nữ nhẹ nhàng vang lên, mang theo mị lực kì dị. Cơ Mộ Nguyệt khẽ cong môi, một vẻ đẹp khiến người hít thở không thông ập đến.

Trong điện, tiếng chuông gió tinh tang không biết từ đâu bay đến, ánh mắt Ung đế thoáng hoảng hốt trong nháy mắt: "Vẫn là Tiểu Cửu hiểu chuyện, không như Tam ca của ngươi, cả ngày chỉ biết gây họa!"

"Vậy sao?"

Cơ Mộ Nguyệt đã đứng trước ngự án, đôi mắt nhìn Hoàng đế không chớp: "Phụ hoàng thật sự cho rằng nhi thần hiểu chuyện hơn Tam hoàng huynh?"

Nhìn nữ nhi nũng nịu tranh sủng, Ung đế không khỏi bật cười: "Nếu không phải trẫm coi trọng ngươi, sao có thể cho ngươi tiếp xúc với xử lý việc triều chính của Đại Ung, thay trẫm xử lý chính sự khi còn nhỏ?"

Cơ Mộ Nguyệt rũ mắt, ý cười không rõ: "Phụ hoàng đối với nhi thần thật tốt."

Khi Yến Nguy Lâu rời cung, Tạ Huyền, Thống lĩnh Phi Vũ Vệ vẫn chưa rời đi, dáng người hắn thẳng tắp, áo bào đỏ rực mang đến cho gương mặt lạnh lùng kia chút hơi ấm.

Yến Nguy Lâu ngừng bước, tò mò hỏi: "Tạ thống lĩnh, nghe nói chuyện tối qua là do ngươi phát hiện, nếu tiện có thể nói rõ không?"

"Không có gì không tiện."

Tạ Huyền bình thản, bắt đầu kể: "Đêm qua ti chức phụng mệnh truy bắt yêu nhân Ma giáo, tìm kiếm Lâu chủ Tiêu Dao..."

Yến Nguy Lâu nghe, biểu tình dần trở lên kỳ lạ.

Không ngờ trực giác hắn đã đúng: Gian tình giữa Phương Thanh Vi và Tam hoàng tử bị bại lộ, thật sự dính dắng tới hắn.

Do Tạ Huyền truy tìm Lầu chủ Tiêu Dao Lâu "Yến Vô Luân" mà ra.

Đêm đó sau khi Yến Nguy Lâu rời đi từ ám đạo, khi lên bờ hoàn toàn không che dấu hành tung. Không ít người tận mắt nhìn thấy "bạch y công tử phong thái thần tiên đứng dưới ánh trăng đếm lá rơi", mặc dù đây chỉ là một hiểu lầm đẹp đẽ, nhưng sự thật đáng sợ đằng sau, bọn họ cũng không muốn biết đâu.

Thông qua mang mối người qua đường cung cấp, Tạ Huyền rất nhanh liền tìm đến Đông Tam Phường, nơi phủ Cửu công chúa đang cư ngụ, mà phủ Tam hoàng tử cách phủ Cửu công chúa không xa. Thế là đúng lúc bắt gặp hai người bọn họ đang tình tứ, cũng là cơ duyên xảo hợp!

"Thì ra vậy. Đa tạ thống lĩnh."

Giải được mối nghi trong lòng, Yến Nguy Lâu liền quay đầu rời đi, nhưng chưa đi được xa, đột nhiên sau lưng xuất hiện tiếng gió, một vật nhỏ xé gió nhanh chóng bay đến chỗ hắn.

Yến Nguy Lâu không quay đầu, đưa tay bắt lấy, là một khối hắc ngọc.

"Thế tử điện hạ."

Tạ Huyền truyền âm: "Xin người nhận lại. Việc đã hứa, ta sẽ không nuốt lời."

Yến Nguy Lâu lắc đầu, cất đi khối ngọc.

Nhiều năm trước, có người nửa đêm lẻn vào thế tử phủ giao cho hắn tín vật này, nói chỉ cần tín vật còn, dù có chết cũng sẽ giúp hắn làm một chuyện.

Khi đó Yến Nguy Lâu mới biết trong những người hắn từng cứu lại có người thân của vị khách thần bí này. Chỉ là mấy năm nay người hắn cưu mang quá nhiều, đối phương lại không chịu nói rõ thân thế, Yến Nguy Lâu cũng không đoán được.

Kiếp trước, hắn không để lời hứa này trong lòng, mãi đến một ngày, khi tình thế thành Thịnh Kinh đảo lộn, Yến Nguy Lâu bị giam vào ngục, chính lời hứa đó đã cứu mạng hắn, giúp hắn thoát ra khỏi nhà giam.

Cái giá chính là mạng sống của Tạ Huyền.

Chỉ đến khi đó, hắn mới biết chủ nhân của khối ngọc chính là thống lĩnh Phi Vũ Vệ Tạ Huyền.

Nay hắn đã sống lại, lòng cũng đã có kế hoạch.

Tuy hắn bây giờ hoàn toàn không có chút gánh nặng tâm lý nào khi lợi dụng người khác nữa. Nhưng kiếp trước Tạ Huyền đã từng bỏ mạng để cứu hắn, dù chỉ là báo đáp, Yến Nguy Lâu cũng không muốn lại chiếm tiện nghi của người ta, nên mới trả tín vật, coi như xóa nợ.

Nhưng Tạ Huyền lại là một kẻ cố chấp.

"Được rồi."

Yến Nguy Lâu đương nhiên có đối sách riêng đối phó với loại người tính tình ngoan cố này. Vẻ mắt hắn không đổi, nhưng lại học theo Tạ Huyền, bí mật truyền âm: "Nếu đã vậy, ngươi hãy làm giúp ta làm một chuyện."

"Việc gì?"

"Điều tra vì sao Trường Tín Hầu lại cố chấp với hôn ước này đến vậy."

...Thà bỏ mạng của thân sinh nữ nhi, cũng nhất định không bỏ hôn ước? Hắn không tin chỉ vì cổ hũ.

Ánh mắt Yến Nguy Lâu sắc lạnh như dao.

"Ta muốn xem, hắn rốt cuộc đang mưu đồ gì."