Chương 29

Dù biết rõ mỗi phút giây bên hắn sẽ kéo nàng sâu vào vòng xoáy hủy diệt, Sở Du vẫn không thể rời đi. Cảm giác yêu thương và sự đồng cảm mạnh mẽ đã khiến nàng quyết định chọn ở lại, mặc cho những nguy hiểm đang dần đến gần.

Nàng nhìn Tạ Vân Lẫm, đôi mắt không giấu nổi sự kiên định. Trong lòng nàng đã biết, dù lựa chọn này có thể dẫn nàng đến sự diệt vong, nhưng nàng không thể để hắn phải chịu đựng thêm nữa. Hắn đã quá đau đớn, đã quá tàn nhẫn với chính mình, và nàng không thể để hắn tiếp tục như vậy. Lần này, nàng sẽ không rời bỏ hắn, dù biết sự ràng buộc này có thể đưa nàng vào vực thẳm.

Nàng hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh, rồi nhìn hắn thật lâu. Cuối cùng, Sở Du cất lời, giọng nàng trầm ấm và kiên quyết:

“Ta từng vì đại nghĩa mà phong ấn chàng. Kiếp này, cho ta vì tình yêu mà cứu chàng một lần.”

Tạ Vân Lẫm không thể tin vào những lời nàng vừa nói. Hắn đứng đó, như một bức tượng sừng sững, ánh mắt ngập tràn sự đau khổ. Mặc dù hắn yêu nàng đến điên cuồng, nhưng hắn không dám tin rằng nàng sẽ vì hắn mà trả giá, dù chỉ một lần nữa.

Nàng bước gần hắn, đôi bàn tay run rẩy nhưng quyết đoán. Nàng tự phá hủy tâm hải của mình, chia nửa linh hồn để hợp nhất cùng hắn. Đây là một hành động mà nàng biết sẽ đem lại đau đớn cho chính bản thân, nhưng cũng là cách duy nhất để tạm thời khống chế Huyết Đế trong cơ thể hắn. Cảm giác cả hai linh hồn hòa vào nhau không hề dễ chịu, nhưng nàng không hề chùn bước.

Sở Du cảm nhận được linh hồn mình bị xé rách, những mảnh ký ức của kiếp trước trào dâng. Đau đớn, nhưng cùng lúc đó là sự bình yên kỳ lạ. Nàng có thể cảm nhận được cảm xúc của Tạ Vân Lẫm rõ ràng hơn bao giờ hết. Cảm giác sợ hãi, cảm giác cô đơn, và cả nỗi đau không thể giải thích được. Nàng biết rằng hắn không chỉ yêu nàng, mà còn vì tình yêu đó mà làm mọi thứ, kể cả sự hủy diệt.

Tạ Vân Lẫm nhìn nàng, đôi mắt đỏ ngầu, không còn là ánh mắt của kẻ quyền lực, mà là của một người đang tuyệt vọng. Hắn không thể hiểu nổi tại sao nàng lại chấp nhận tất cả điều này. Hắn không đáng có được nàng, hắn không xứng đáng.

Hắn khẽ cúi đầu, giọng nói hắn phát ra đầy run rẩy:

“Ta không đáng để nàng yêu…”

Lần đầu tiên trong đời, Tạ Vân Lẫm khóc. Những giọt nước mắt như những mảnh vỡ của chính linh hồn hắn, lăn dài trên gương mặt. Hắn cảm thấy mình không còn xứng đáng với tình yêu của nàng, dù hắn đã làm tất cả để được nàng yêu thương. Nhưng ngay cả khi hắn đã tàn phá cả thế giới, nàng vẫn đứng bên hắn, một điều mà hắn không thể hiểu nổi.

Sở Du nhẹ nhàng đặt tay lên đầu hắn, xoa nhẹ như một cách an ủi. Nàng khẽ cười, đôi mắt đầy tình cảm và quyết tâm. Dù cho kiếp trước, nàng đã từng là kẻ phong ấn hắn, nhưng kiếp này, nàng sẽ là người cứu hắn, dù cho có phải trả giá thế nào.

“Thế thì chàng hãy trở thành người… xứng đáng đi.”

Những lời nàng nói không phải là một yêu cầu, mà là một hy vọng. Hy vọng rằng hắn có thể vươn lên, có thể thay đổi, để trở thành người mà nàng có thể yêu thương trọn vẹn mà không phải lo sợ.

Tạ Vân Lẫm nghẹn ngào, nhưng ánh mắt hắn sáng lên, lần đầu tiên trong suốt ba kiếp, hắn thấy một tia hy vọng le lói trong lòng mình. Hắn sẽ không để nàng phải thất vọng. Hắn sẽ thay đổi, vì nàng, vì tình yêu này.

Và từ giây phút này, Tạ Vân Lẫm biết rằng, dù cuộc sống có đầy đau khổ, dù con đường phía trước có đầy chông gai, hắn sẽ không bao giờ buông tay nàng.