Dưới chân Tây Liên Sơn, một đoàn người chậm rãi đi ra từ trong núi, dẫn đầu là một người trẻ tuổi mặc áo xanh.
Kể từ đại chiến Tây Liên Sơn một trăm năm trước, cả phe Đạo và Ma đều tổn thất nặng nề, mấy năm nay cũng ngầm thỏa thuận không can thiệp vào chuyện của nhau. Tu chân giới đã bình yên một thời gian dài. Lần này, Quân Khinh Cừu dẫn các đệ tử mới nhập môn xuống núi rèn luyện, suốt đường đi cũng không gặp yêu ma quỷ quái gì, chỉ có vài tên tà tu không có mắt tự tìm đến rắc rối.
“Quân… Quân tiên trưởng, đi cả một chặng đường rồi, chúng ta có cần nghỉ ngơi một chút không ạ?”
Khi vừa ra khỏi khu rừng rậm để đến chân núi Tây Liên Sơn, một giọng nói rụt rè phá vỡ sự tĩnh lặng. Bầy chim trong rừng hoảng sợ bay đi. Quân Khinh Cừu quay đầu lại, thấy mấy đệ tử đi sau ấp úng mãi mới dám mở lời. Nói xong, y liếc nhìn gương mặt của Quân Khinh Cừu, vô thức đỏ mặt, không dám ngẩng đầu nhìn vị tiên trưởng trẻ tuổi thanh cao như tùng hạc, như ánh trăng sáng trước mặt.
Quân Khinh Cừu có danh tiếng rất lớn trong tu chân giới. Không chỉ xuất thân từ Thanh Việt Kiếm Phái – đệ nhất đại tông trong thiên hạ, mà tuổi còn trẻ đã đạt đến cảnh giới Kết Đan, quả thực là một "thiên chi kiêu tử"*.
* “Thiên chi kiêu tử”: Là một thành ngữ tiếng Trung, nghĩa đen là "đứa con cưng của trời" và nghĩa bóng chỉ những người được trời phú cho tài năng, xuất chúng, ưu ái hơn người khác ngay từ khi sinh ra, hoặc có vận may vượt trội.
Nhưng ngoài những điều đó ra, thứ khiến người ta chú ý hơn cả chính là dung mạo của hắn.
Quân Khinh Cừu sở hữu một gương mặt khiến cho các nữ tu cũng phải hổ thẹn. Hắn cũng mặc bộ bạch sam màu sương khói đặc trưng của Thanh Việt Kiếm Phái, mái tóc đen được búi cao bằng ngọc quan, toát lên khí chất ôn nhuận, nho nhã.
Tim của đệ tử vừa lên tiếng đập thình thịch. Y chỉ thấy vị tiên trưởng tuấn mỹ kia quay đầu lại, đôi mắt phượng khẽ nheo lại, liếc nhìn đám người phía sau.
Quân Khinh Cừu nghe thấy tiếng liền dừng bước. Bản thân hắn quần áo sạch sẽ, nhưng góc áo của các đệ tử mới đều đã lấm lem bùn đất, ai nấy đều có vẻ mệt mỏi. Chỉ là khi hắn quay lại, họ lại không dám nhìn thẳng. Hắn đã quên mất rằng tuy những đệ tử này đã bước vào con đường tu chân, nhưng tu vi còn thấp, đi một quãng đường dài như vậy thể lực sẽ không theo kịp.