Chương 6.3

Nhìn tướng mạo Phong Ly lúc này đã dễ chịu hơn khi nãy, sau khi hút máu xong, hắn rõ ràng càng thêm thỏa mãn, sắc mặt cũng tốt hơn, còn Giang Thu thì bị hút mất một đống máu mà chẳng được trả lương, tâm tình lập tức xấu đi, lá gan cũng phình lên: “Tôn thượng, sớm biết ngài có nhu cầu này thì ta đã thoa sẵn một lớp sơn lót lên cổ rồi. Không thoa gì hết nên thật là làm ta ngượng ngùng quá đi mất.”

Quả nhiên, sắc mặt vừa vui vẻ của Phong Ly liền đen lại.

“Cút.”

Ngay sau đó, Giang Thu bị hắn vung tay hất bay ra ngoài. Một tiếng "phịch" vang lên, mông cậu tiếp đất, đau đến nhe răng trợn mắt.

Cơ thể đã tu luyện chịu đau đúng là giỏi mà!

Giang Thu xoa mông đứng dậy, tập tễnh đi về phòng mình. Cậu còn chưa kịp tới nơi thì đã chạm mặt Hữu hộ pháp.

Vừa nhìn thấy cậu, biểu cảm Hữu hộ pháp lập tức cứng lại, không nói thành lời, giọng run run hỏi: “Lão tam, tôn thượng… Ngươi với tôn thượng…”

Ngay lập tức, cái đầu đầy phế liệu của Giang Thu cũng hiểu được hắn ta đang nghĩ gì. Cậu lập tức đứng thẳng lưng, tức giận nói: “Nhìn cái gì mà nhìn. Ta là bị ngã, ngươi suốt ngày nghĩ cái gì vậy hả?”

Hữu hộ pháp vẫn giữ vẻ mặt ngỡ ngàng: “Cái gì? Ngươi vừa bị ngã sao? Dạo này chuyện lạ xảy ra nhiều thật. Ngươi là người đầu tiên bước ra từ tẩm điện của tôn thượng mà không bị khiêng đi đó."

Hắn ta còn trầm tư lẩm bẩm: “Đúng là thể lực lão tam tốt thật. Mỗi ngày tới một lần cũng không thành vấn đề.”

“…”

Giang Thu hoàn toàn sụp đổ.

Đây rốt cuộc là những lời nói sỗ sàng gì vậy chứ, chỉ hút chút máu thôi mà cũng làm người ta đỏ mặt đến vậy là sao?

Trước kia đọc truyện sao cậu không phát hiện Hữu hộ pháp lại có khả năng dẫn dắt người ta suy nghĩ lệch hướng kinh khủng như thế này chứ?

Giờ thì Giang Thu mới hiểu vì sao Hữu hộ pháp không được em gái nào theo đuổi. Cậu thở dài, yếu ớt vỗ vai hắn ta: “Nhị ca à, sau này ngươi bớt nói một chút thì tốt hơn đấy. Không nói được thì đừng nói.”

Về đến phòng, Giang Thu lập tức chui vào chăn, nhớ lại mọi chuyện vừa xảy ra. Phong Ly đúng là điên thật, còn mình thì trong lúc hoảng loạn lại hét lên “ta thích ngươi”, thật ra thì lời đó không hề đáng tin gì cả. Cậu còn chưa ngốc đến mức cho rằng Ma Tôn Phong Ly sẽ tin tưởng mình.

Vậy Phong Ly thả cậu ra là vì lý do gì? Lẽ nào là vì hành vi kỳ quái của cậu kí©h thí©ɧ chỉ số điên khùng của hắn, khiến hắn thấy thú vị hả? Nghĩ rằng thả cậu ra ngay thì quá dễ dàng, nên mới giữ lại làm túi máu di động? Hút một chút rồi lại thấy ghiền? Hút xong còn thấy cơ thể này chịu đựng tốt nên tha mạng cho cậu?