Chương 35: Người đừng có làm bậy mà!

Trọng Chúc lắng nghe hai nàng chủ tớ nói chuyện thì cảm thấy có cơn gió nhẹ lướt qua tai, một bóng đen như u linh xuất hiện sau lưng hắn. Trọng Chúc không quay đầu lại, hỏi: “Sao rồi?”

Bóng đen phía sau cúi mình đáp: “Bẩm tôn thượng, thuộc hạ đã cho người lục soát từng tấc đất ở dãy núi phía nam, vẫn không phát hiện kẻ khả nghi nào. Có lẽ là do Hoa Thành Chủ đã sớm bố trí binh lực nghiêm ngặt ở đó, đến cả chim thú trong núi cũng rúc trong hang không dám ra.”

Trọng Chúc dùng đầu ngón tay mân mê miệng chén, ánh mắt nheo lại nhìn về phía tấm bình phong, một lúc sau khẽ bật cười: “Hoa Thành Chủ quả thực đã tốn nhiều tâm sức.”

Phía sau tấm bình phong vang lên tiếng Tiểu Hà kinh hô, giọng đè thấp: “Tiểu thư, người sắp say lăn ra rồi, sao còn cứ rót mãi không ngừng như thế?”

Mộ Sương bị Tiểu Hà giật lấy chén rượu, bèn dứt khoát chộp lấy vò rượu trên bàn, ngậm miệng vò uống liền mấy ngụm, sau đó nặng nề đặt vò rượu xuống bàn, bất ngờ đứng bật dậy.

Quả nhiên, rượu có thể tăng thêm dũng khí, giờ đây men rượu xộc lên đầu, nàng bỗng trở nên gan dạ đến lạ thường, rắn rết chim muông gì đó, bản năng sợ hãi gì đó, đều chẳng còn đáng kể! Dù có xông thẳng tới đè Trọng Chúc xuống, nàng cũng chẳng chút sợ hãi!

Mộ Sương vừa nghĩ vậy, liền muốn đẩy tấm bình phong ra, lao thẳng đến trước mặt hắn, vạch mắt hắn ra mà bảo: “Ta mới là người mà ngài tìm kiếm!”

Tiểu Hà đâu đoán được những ý nghĩ này, chỉ sợ tiểu thư thất lễ trước mặt Ma Tôn, chọc giận tôn thượng, liền vội vàng kéo lấy nàng: “Tiểu thư, tiểu thư, người đừng có làm bậy mà!”

Trọng Chúc nghe thấy phía sau bình phong vang lên những tiếng leng keng hỗn loạn, bèn quay đầu nhìn ra ngoài điện, thấy Hoa Thành Chủ cuối cùng cũng chậm rãi dẫn người kia đến.

Bữa tiệc này đã có phần vượt khỏi tầm kiểm soát của Hoa Minh Trình. Ông biết rõ có kẻ muốn lợi dụng người làm rượu này để chen ngang, nhưng chẳng có cách nào, lại còn phải tự mình đưa người đến trước mặt Ma Tôn, tâm trạng đè nén đến thế nào, có thể tưởng tượng được.

Sắc mặt Hoa Thành Chủ thực sự đặc sắc, khung cảnh đèn đuốc trong thành Vọng Dạ cũng không đẹp bằng từng màn kịch được đưa thẳng đến trước mặt ông. Ngay cả thiên kim của Thành Chủ cũng khoác xiêm y rực rỡ lên sân khấu diễn xuất cho hắn xem, nếu hắn không tặng thưởng cha con họ một phen thì thật quá vô lý.