Chương 32: Chẳng lẽ đã tìm được nàng ta rồi?

Quán rượu Tầm Hoa danh tiếng vang xa, mỗi năm chỉ sản xuất hai ba mươi vò rượu, chỉ cung ứng cho các gia tộc giàu có trong thành, rượu của họ có giá mà không có hàng, toàn bộ sản lượng năm nay đều được đưa đến Quang Đăng Các.

Trong một gian phòng ở tầng dưới của Quang Đăng Các, một nữ tử xinh đẹp nghiêng người dựa bên cửa sổ, tay ngọc thon thả khẽ lắc một hồ lô ngọc tinh xảo, rượu bên trong va chạm phát ra tiếng leng keng, nàng lười biếng nói:

“Cái gì mà rượu Bách Độc, chẳng qua là chiêu trò quảng cáo thôi, thật ra thì bình thường đến mức không thể bình thường hơn.”

Trong phòng còn có một nam tử vận áo đen, ngữ khí thản nhiên mà tâng bốc:

“Là do kỹ nghệ nấu rượu của ông chủ Tầm Hoa quá mức xuất chúng, bất luận là linh tửu trân quý cỡ nào, chỉ cần nếm qua một ngụm là có thể tái tạo lại.”

Người được gọi là ông chủ Tầm Hoa liền che miệng cười nhẹ, quay đầu lại liếc hắn một cái đầy quyến rũ, hỏi:

“Thân phận của tôn thượng tôn quý như thế, cớ sao lại cứ khăng khăng nhớ mãi một vò rượu bình thường như vậy? Vò rượu Bách Độc ấy thật sự làm ngài ấy hài lòng đến thế sao?”

Nam tử áo đen đáp:

“Có thể làm tôn thượng vui lòng, đương nhiên không phải là vò rượu ấy, mà là người có thể nấu ra vò rượu đó.”

Trọng Chúc có một nữ tử trong lòng, người ấy vào năm trăm năm trước đột nhiên mất tích, vì tìm nàng mà hắn đã đi khắp tứ hải bát hoang, không ngừng mở rộng thế lực, mới trở thành Ma Tôn khiến chính đạo tiên môn cũng phải dè chừng như ngày nay.

Chuyện này thiên hạ đều biết, chẳng phải điều gì bí mật, ông chủ Tầm Hoa cũng từng nghe qua, nàng rất hiếu kỳ với người có thể khiến Ma Tôn khắc ghi suốt năm trăm năm ấy, liền hỏi:

“Sao? Đại nhân chẳng lẽ đã tìm được nàng ta rồi?”

“Nếu đã tìm được, thì đâu cần phải nhọc lòng nhờ ông chủ Tầm Hoa nấu vò rượu này? Tôn thượng đã kiếm suốt năm trăm năm mà chẳng thấy tung tích, e rằng người ấy đã hồn phi phách tán, hóa thành tro bụi rồi.”

Nam tử áo đen chính mắt từng chứng kiến thủ đoạn truy hồn đoạt phách của Trọng Chúc, dù là người đã xuống hoàng tuyền, cũng có thể bị hắn cưỡng ép kéo về, vậy mà những biện pháp ấy lại không thể lần ra được chút tàn hồn nào của nàng ấy, đủ thấy hồn phách nàng đã hoàn toàn biến mất khỏi cõi đời này.

Ông chủ Tầm Hoa khẽ nhíu đôi mày liễu thanh tú, nói:

“Nếu tôn thượng hỏi đến người làm rượu, ta không dám ra mặt đâu.”