Chương 30: Ánh mắt táo bạo

Nào ngờ Ma Tôn tuy chiếm giữ vùng đất này, lại không hề tàn sát cướp bóc, cũng chẳng đại khai sát giới, ngoại trừ vài trận giao tranh giữa chính đạo tu sĩ và ma tu, cuộc sống của dân thường hầu như không bị ảnh hưởng.

Đã không ảnh hưởng, vậy thì Vọng Dạ Thành thuộc về tiên môn hay thuộc về ma giáo, cũng đâu còn quan trọng?

Trọng Chúc mỉm cười, nói: “Tối nay vốn là đêm đoàn viên, chư vị vì ta mà bỏ lỡ cơ hội sum họp cùng gia đình, là lỗi của bổn tọa. Vì thế, bổn tọa xin tự phạt ba chén, xem như tạ lỗi với mọi người.”

Bên dưới lập tức có người nói: “Được cùng tôn thượng thưởng đèn là vinh hạnh của chúng ta.”

“Đúng vậy, đúng vậy, tôn thượng nói thế thật khiến chúng ta áy náy.”

Những lời xã giao như vậy trao qua đổi lại một vòng, ba chén hai ly trôi vào bụng, mọi người nhìn vị Ma Tôn trước mặt cũng không giống kẻ hung tàn thất thường, nổi giận vô cớ như trong lời đồn, liền dần dần thả lỏng, cùng nhau nâng chén đổi rượu, vừa uống vừa ngắm cảnh, tiếng tơ tiếng trúc vang lên, không khí trên tiệc dần náo nhiệt.

Phía bên này của bình phong thì yên tĩnh hơn nhiều, nữ quyến được mời đến ngồi vốn không nhiều, phần lớn là do Hoa Minh Trình mời tới làm bạn với Mộ Sương, nếu chỉ có một mình nàng, e rằng quá mức lộ liễu.

Mộ Sương cũng đã uống vài chén, đôi má trắng nõn liền ửng lên hai vệt hồng như mây chiều, càng thêm trắng trợn mà dán mắt nhìn bóng người in trên bình phong.

Thấy Trọng Chúc ngửa đầu uống rượu, yết hầu khẽ lăn lên lăn xuống, nàng cũng không nhịn được mà nuốt nước bọt, mượn rượu để tăng thêm dũng khí cho trái tim nhút nhát, rón rén kéo đệm ngồi dịch sát về phía bình phong, muốn đến gần hắn hơn một chút.

Tửu lượng của nàng rất tốt, thật ra vẫn chưa say, thế nên vẫn không dám vượt qua tấm bình phong, trực tiếp nhìn hắn.

Mộ Sương không thể làm như Tiểu Hà nói, đi tìm một người dịu dàng từ trong ra ngoài. Nàng thích Trọng Chúc, dù hắn chẳng dịu dàng chút nào, thậm chí còn khiến người ta sợ hãi, nàng cũng chỉ muốn người như hắn, một cái cây cổ thụ cong queo kỳ quặc.

Chỉ là, nàng vẫn cần thêm một chút thời gian để chuẩn bị tâm lý, vượt qua nỗi sợ bản năng dành cho hắn.

Cách một tấm bình phong mỏng manh, Trọng Chúc có thể nhìn rõ mọi động tĩnh phía bên kia, thậm chí còn cảm nhận được ánh mắt ngày càng táo bạo của nàng.

Hắn cố tình giơ tay, đầu ngón tay điểm lên vò rượu trên bàn, men theo đường cong uyển chuyển của vò rượu mà trượt xuống, vòng qua quai cầm rồi nhẹ nhàng lắc lư.