Tiểu Hà chớp mắt, một làn đỏ ửng nhanh chóng lan khắp mặt, nàng rụt rè đáp: “Nếu em đã thích người đó, thì tất nhiên sẽ không sợ người đó rồi.”
Đúng vậy, sao nàng lại có thể sợ hắn được, rõ ràng nàng thích hắn đến thế kia mà.
“Vậy nếu... người đó vốn dĩ không giống như hình tượng mà em vẫn thấy và vẫn nghĩ thì sao?” Mộ Sương thấy nàng có vẻ không hiểu, liền lấy ví dụ: “Chẳng hạn, từ trước đến giờ hắn luôn tỏ ra hiền lành dịu dàng trước mặt em, nhưng thực ra, hắn có thể hoàn toàn không hiền lành, cũng chẳng dịu dàng, chỉ là hắn đã giấu đi bản tính thật của mình thôi.”
Tiểu Hà ngẫm nghĩ hồi lâu, sau đó vỗ tay nói: “Nếu em chỉ thích người dịu dàng mà không thể chấp nhận tính cách thật sự của hắn, thì em sẽ đổi sang thích một người từ trong ra ngoài đều dịu dàng là được mà!”
Đổi người?
Mộ Sương không khỏi cau mày, nàng không thể đổi người khác, nàng chỉ thích Trọng Chúc.
Tiểu Hà thấy sắc mặt tiểu thư như vậy, đoán rằng nàng vẫn chưa quên được tên thị vệ bỏ trốn kia, nhưng không dám nói thẳng ra, sợ làm nàng đau lòng, đành khéo léo khuyên nhủ:
“Tiểu Hà từng nghe bà nội kể, trong đời người sẽ thích rất nhiều người. Bọn mình còn trẻ, luôn cho rằng người mình đang thích hiện giờ chính là bạch nguyệt quang trong tim, là nốt chu sa trong lòng. Nhưng rồi sau vài năm, khi gặp được người khiến tim rung động hơn, sẽ hiểu ra rằng cái gọi là bạch nguyệt quang, nốt chu sa đó, thật ra chẳng bằng cảm xúc rung động ở hiện tại.”
Tiểu Hà vừa nói, vừa nắm lấy tay nàng, kiên định nói: “Cho nên, tiểu thư à, chúng ta phải nhìn về phía trước. Trên đời này người dịu dàng đâu có ít, cớ sao lại phải treo cổ lên một cái cây cong không hợp ý mình chứ?”
Lời này quả thật rất có lý.
“Nhưng mà...” Mộ Sương mở miệng, định phản bác, nhưng lời còn chưa kịp nói ra, kiệu liền đột ngột dừng lại, bên ngoài có tiếng người truyền vào: “Tiểu thư, tới tháp Quang Đăng rồi, thành chủ mời người cùng xuống kiệu vào trong thưởng đèn.”
Mộ Sương bước xuống kiệu, lập tức bị ánh đèn rực rỡ xung quanh làm chói mắt. Ngọn tháp chín tầng giữa thành này, từ xa nhìn thì không thấy gì đặc biệt, nhưng khi đến gần mới cảm nhận được sự xa hoa và cao lớn của nó.
Cột trụ bằng gỗ nam, mái ngói bằng lưu ly, dưới những mái hiên cong vυ"t treo đầy đèn sáng, ánh sáng đèn chiếu lên những hoa văn dát vàng trên tường khiến chúng ánh lên huyền ảo, tựa như tiên nữ từ chín tầng trời hạ phàm, đón người bước lên tiên cảnh.