Chương 26: Nỗi sợ bản năng

Nhưng lần ấy, trong lòng Mộ Sương chỉ toàn là mong đợi.

Còn lần này, giữa những nhịp tim đập dữ dội, lại có thêm một nỗi sợ bản năng vô cùng sâu sắc.

Nàng không dám ngẩng đầu nhìn hắn.

Cho nên, nàng không biết, người trên xe đang cúi mắt nhìn nàng.

Hoa Minh Trình quả thực đã nghiêm túc lắng nghe đề nghị của Mộ Sương, lập tức tăng cường phòng thủ bên ngoài thành, nên lần này việc nghênh đón Ma Tôn diễn ra rất suôn sẻ, không phát sinh sơ suất gì.

Trọng Chúc ngồi nghiêng người trong khoang xe, một tay chống cằm, một tay gõ nhịp nhẹ trên tay vịn, ánh nhìn rời khỏi thiếu nữ rụt rè kia, liếc về nơi đêm tối ngày càng dày đặc hơn.

Ánh tà dương cuối cùng cũng tắt hẳn, màn đêm bao phủ mặt đất, nhưng trong Vọng Dạ Thành, đèn đuốc sáng trưng, đèn màu giăng khắp trời, quả không hổ danh “Vọng Dạ Thành”, đêm tối chỉ có thể dừng lại ngoài tường thành cao lớn, chẳng thể xâm nhập thêm chút nào.

Khi xe ngựa đi vào cổng thành, ngón tay Trọng Chúc đang gõ tay vịn khẽ khựng lại một chút, ánh mắt hẹp dài hơi nhấc lên, rồi dùng thần thức truyền âm ra lệnh cho một vị ma tướng hộ vệ bên ngoài xe.

Ma tướng ấy cúi đầu lĩnh mệnh một tiếng “vâng”, sau đó dẫn theo vài vệ binh rút khỏi đoàn hộ tống. Đợi xe giá của Ma Tôn đi xa, y bỗng vung tay, quay người về phía rặng núi ngoài thành, trầm giọng nói: “Đi!”

Vài người trong nhóm hành động nhanh như gió, thân hình phóng qua cổng thành, hòa vào bóng đêm ngoài thành, mất hút không dấu vết.

Mộ Sương ngồi trong kiệu, bị một luồng gió mạnh cuốn tung rèm kiệu, trong tầm mắt hình như có một bóng đen lướt qua, nhưng khi nàng muốn nhìn kỹ lại thì chẳng thấy gì nữa.

Nàng thu lại tâm trí, lặng lẽ thở dài một hơi.

Tiểu Hà ngồi cùng trong kiệu, bấm ngón tay đếm: “Tiểu thư, chỉ trong chốc lát mà người đã thở dài đến năm lần rồi, có chuyện gì khiến người phiền lòng vậy? Hay là người nói cho em nghe thử, biết đâu Tiểu Hà có thể giúp người nghĩ cách giải quyết.”

Mộ Sương ngẩng mắt nhìn vẻ mặt linh động của nàng, môi khẽ mấp máy, nhưng hồi lâu lại ngậm miệng.

Nàng phải nói thế nào đây? Nói rằng nàng khó khăn lắm mới gặp được người mình thích, vậy mà chỉ vừa chạm mặt liền bị hắn làm cho sợ hãi, giờ mỗi khi thấy hắn thì bản năng liền lùi bước, thậm chí không dám nói một lời, ánh mắt cũng không dám chạm vào ánh mắt hắn?

Tiểu Hà vẫn đang trông chờ nhìn nàng, Mộ Sương nghĩ ngợi một lúc rồi hỏi: “Em... có từng sợ người mình thích không?”