Chương 24: Giờ này mà con còn muốn ra khỏi thành?

Đã đến ngày cuối cùng rồi, Hoa Minh Trình vẫn muốn thử dò lại lần nữa thái độ của nàng, sợ rằng sau khi gặp Ma Tôn, nàng lại đổi ý trong phút chót. Nếu khiến Ma Tôn nổi giận, nhà họ Hoa thật sự không còn đường lui.

Mộ Sương cũng đoán được tâm tư của Hoa Minh Trình, vẫn dựa theo những lời đã nói trước đó mà đối phó với sự dò xét của ông, nói rằng trước kia mình vì vướng bận chuyện tình cảm nhỏ nhoi nên không thấu hiểu được nỗi khổ tâm của phụ thân, lúc bị cấm túc, nàng đã bình tâm suy nghĩ rất nhiều mới hiểu được sự bất đắc dĩ của cha, mà nàng là con gái của Thành chủ Vọng Dạ Thành, đương nhiên cũng nên chia sẻ lo toan cho phụ thân, cũng nên làm chút việc vì bách tính Vọng Dạ Thành.

Hoa Minh Trình nghe nàng nói vậy, khóe mắt đỏ hoe, vô cùng cảm động, nghẹn ngào nói:

“Nguyệt nhi, con hiểu được tấm lòng của phụ thân là tốt rồi.”

Dùng bữa sáng xong, Hoa Minh Trình chuẩn bị ra ngoài, Mộ Sương gọi ông lại:

“Phụ thân định ra ngoài để bố trí đèn l*иg trong thành sao?”

Hoa Minh Trình gật đầu, nói:

“Lễ hội đèn Vọng Dạ là đại lễ long trọng, năm nào cũng thu hút khách khứa bốn phương tám hướng đến thưởng đèn, mỗi năm chủ đề lễ hội đều do ta định ra rồi giao người chế tạo.”

Mộ Sương gật đầu, khen:

“Có rất nhiều người chờ qua lễ hội là tranh nhau mua đèn l*иg do phụ thân thiết kế.”

“Năm nay Ma Tôn giá lâm Vọng Dạ Thành, vì chuyện này mà ta đã từ chối các khách nhân khác, chỉ đợi tôn thượng giá lâm. Càng đến lúc cuối càng không thể lơ là.”

Hoa Minh Trình cười, rồi chỉ tay về phía một tòa tháp cao trong thành: “Năm nay lễ hội lấy chủ đề là "Rồng múa", cuối cùng đèn rồng sẽ tụ hội tại tháp đèn, bay lên Cửu Trùng Thiên. Tháp đèn vô cùng quan trọng, ta phải đích thân đến kiểm tra lại một lượt.”

Mộ Sương đi theo bước ông, vừa đi vừa nói:

“Phụ thân bố trí trong thành ổn thỏa thì cũng đừng quên phòng vệ bên ngoài thành.”

Hoa Minh Trình xua tay:

“Đừng lo, những điều này phụ thân đều nắm rõ.”

Mộ Sương thấy ông hoàn toàn không để tâm, đành phải nhắc nhở rõ ràng hơn:

“Dãy núi phía nam ngoài thành địa thế cao hơn Vọng Dạ Thành, có thể quan sát toàn cảnh cổng thành. Nếu có kẻ phục kích trên núi, khi tôn thượng nhập thành bị bắn lén thì nguy mất.”

Hoa Minh Trình lộ vẻ trầm ngâm, dường như đang nhớ lại địa hình dãy núi ấy.

Mộ Sương liền tiếp lời:

“Phụ thân không thể phân thân, chi bằng để con dẫn người đi dò xét nơi đó, cũng coi như loại bỏ một mối hiểm họa.”

Hoa Minh Trình lập tức cảnh giác, trái tim vừa hạ xuống lại nổi lên ngờ vực, dứt khoát từ chối:

“Giờ này mà con còn muốn rời thành? Không được, đừng có mà mơ tưởng!”