Mộ Sương cảm kích nói:
“Tốt quá rồi, tiểu nữ quả thật có chuyện lo lắng muốn thỉnh giáo tiên sinh.”
Tang Liên cười xua tay:
“Không dám xưng tiên sinh, tại hạ là Tang Liên, vu y dưới trướng Ma Tôn. Nếu cô nương không chê, cứ gọi ta là ‘Liên nhi’ đi.”
Mộ Sương: “Liên… Liên tiên sinh.” Gọi “Liên Nhi” gì đó, nàng thực sự không thốt nổi.
Tang Liên cũng không miễn cưỡng, cười đáp:
“Ta thấy cô nương cứ quanh quẩn ngoài viện chính, đoán chừng chuyện lo lắng trong lòng hẳn là liên quan đến người trong đó?”
Mộ Sương liên tục gật đầu:
“Ma Tôn đại nhân quang lâm Vọng Dạ Thành là vinh hạnh lớn của chúng tôi. Phụ thân ta đã chuẩn bị suốt từ lâu, không ngờ vẫn có sơ suất, bảo vệ bên ngoài không chu đáo khiến kẻ xấu nhân cơ hội tập kích tôn thượng. Ta và phụ thân đều bất an trong lòng.”
Tang Liên ngạc nhiên đánh giá nàng một lượt:
“Hóa ra cô nương là thiên kim của Hoa thành chủ, là tại hạ có mắt không tròng, thật thất lễ.”
Mộ Sương siết chặt lòng:
“Tiên sinh từng gặp ta trước đây?”
Tang Liên lắc đầu:
“Không có. Chỉ nghe nói Hoa thành chủ có một ái nữ, dung mạo khuynh quốc khuynh thành. Hôm nay gặp mặt, quả không hổ danh.”
Mộ Sương khiêm tốn vài câu, liếc nhìn vào viện chính, vội kéo lại chủ đề:
“Tôn thượng bị tập kích ngoài thành, phụ thân đã lập tức dẫn người truy tìm thủ phạm trong đêm, nhất định sẽ cho tôn thượng một lời giải thích. Chỉ là không biết Ma Tôn đại nhân và vị cô nương bị thương hiện giờ có ổn không?”
“Cô nương yên tâm, tôn thượng rất ổn, vị tiểu cô nương kia cũng không bị thương nặng.” Tang Liên an ủi.
Mộ Sương nén sự sốt ruột, hỏi:
“Vậy ta có thể vào thăm một chút được không? Cũng muốn tận mặt bày tỏ lòng thành, mong tôn thượng đừng trách phụ thân ta.”
“Giờ e là không tiện.” Tang Liên tỏ vẻ khó xử, ghé sát vào thì thầm:
“Sợ cô nương lo lắng nên ta nói thật, hai người họ không sao cả. Tôn thượng có thể tìm lại người đã mong nhớ suốt năm trăm năm ở Vọng Dạ Thành, đó là chuyện vui lớn. Không chừng chẳng những không trách Hoa thành chủ, mà còn ban thưởng hậu hĩnh.”
“Chỉ là đôi tình nhân lâu ngày gặp lại, tình ý miên man, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, động phòng hoa chúc là điều khó tránh. Ngay cả ta còn bị đuổi ra đây. Giờ mà cô vào, chỉ khiến tôn thượng tức giận, thực sự không đáng.”
“Động… động phòng hoa chúc?” Mộ Sương nghe vậy, đầu ong một tiếng, ngón tay trong tay áo siết chặt.
Không được! Tuyệt đối không được!