Chương 14: Xa lạ một tiếng Tôn Thượng

Giọng Trọng Chúc lạnh lùng vọng ra từ trong xe, như cười mà chẳng phải cười:

“Thành chủ Hoa thành, đứng sững ra đó làm gì? Chẳng lẽ còn có trò hay nào nữa định bày ra?”

Hoa Minh Trình giật mình hoàn hồn, liên tục xin lỗi, vội vàng đưa Ma Tôn nhập thành.

Vì có sự cố bất ngờ, lại thêm nữ tử kia trọng thương, Trọng Chúc rõ ràng đã không còn tâm trạng thưởng đèn hoa. Cả đoàn xe thẳng tiến về phủ Thành chủ, kiệu của Mộ Sương cũng theo sát phía sau. Khi nàng bước xuống kiệu, chỉ kịp nhìn thấy một vạt áo của Trọng Chúc vừa khuất sau cánh cửa lớn.

Hoa Minh Trình theo sau hắn, vừa đi vừa quát lớn:

“Mau gọi hết tất cả y tu trong thành đến đây!”

Trọng Chúc không tin y tu phàm nhân, lạnh giọng ra lệnh:

“Truyền tin cho Tang Liên, bảo hắn lập tức tới Vọng Dạ Thành, không được chậm trễ.”

Thị vệ bên cạnh cúi đầu lĩnh mệnh, vội vàng rời đi.

Mộ Sương vội vã đuổi theo, nhưng bị thị vệ của Trọng Chúc chặn lại, chỉ có thể đứng nhìn hắn được đám người vây quanh dẫn vào nội viện. Chẳng bao lâu sau, nhóm ma tướng đã tiếp quản cả nơi này, đến cả Thành chủ Hoa thành cũng bị đuổi ra ngoài.

Mộ Sương bị Hoa Minh Trình kéo đi, hai cha con ngồi dưới đình trong vườn, cùng hướng mắt về phía nội viện mà thở dài.

Mộ Sương hỏi nhỏ:

“Phụ thân, trong đó thế nào rồi? Trọng Chúc thật sự nhận nhầm nữ nhân đó rồi sao?”

Hoa Minh Trình vội đưa tay lên môi “suỵt” một tiếng, hốt hoảng bịt miệng nàng lại, quở trách:

“Cha đã dặn con bao nhiêu lần rồi? Không được gọi thẳng tên Tôn thượng! Người đang ở trong phủ, gần ngay trước mặt, con gọi tên hắn to như thế khác nào đứng bên tai hắn mà thì thầm?”

Mộ Sương bĩu môi, ủ rũ gật đầu, miễn cưỡng thừa nhận mình sai rồi.

Nàng vốn thích gọi tên Trọng Chúc. Trước kia lúc trêu đùa, còn cố tình dính lấy hắn gọi là “Trọng Trọng”, hoặc “Chúc ca ca”. Mỗi lần như thế, hắn đều đỏ ửng cả vành tai, nhào đến dùng đuôi rắn quấn lấy nàng, dọa nàng nếu còn gọi loạn nữa, hắn sẽ... ăn nàng luôn.

Nhưng giờ, nàng chỉ có thể xa lạ mà gọi một tiếng “Tôn thượng”.

Mộ Sương và Thành chủ Hoa thành liếc nhìn nhau, rồi cùng thở dài một tiếng. Tuy trong lòng mỗi người có toan tính khác nhau, nhưng mục đích lại giống nhau. Mà hiện tại, mục đích ấy xem ra sắp đổ vỡ rồi.

Sau một hồi im lặng, Hoa Minh Trình thấy có người phi thân vào nội viện, đoán chừng lúc này vị Ma Tôn kia hẳn đang bận rộn, không có thì giờ nghe thấy động tĩnh bên ngoài, bèn phất tay dựng một tầng kết giới cách âm, rồi mới lên tiếng:

“Trông Tôn thượng có vẻ rất quan tâm tới nữ tử kia. Vì nàng ta mà đêm hôm vẫn vội vã truyền gọi Vu y tới, xem ra hắn thật lòng để tâm rồi.”