“Trọng Chúc!” Mộ Sương hét lên, chưa kịp suy nghĩ đã toan lao lên, nhưng liền bị Hoa Minh Trình nắm chặt cổ tay, vẻ mặt hoảng loạn, vội vã kéo nàng lùi lại sau, quát khẽ:
“Con làm gì vậy? Đừng hành động bừa bãi!”
Dù ông ta có vô dụng thế nào, cũng không đời nào lấy mạng con gái mình ra để lấy lòng Ma Tôn.
Trọng Chúc liếc mắt, ánh mắt lạnh nhạt quét qua hai cha con họ, không bỏ sót động tác nhỏ vụиɠ ŧяộʍ kia. Hắn từ tốn giơ tay, năm ngón khép lại như trảo, ma khí trong lòng bàn tay bốc lên, chụp lấy mũi tên đang lao tới.
Nào ngờ một bóng đen từ bên hông bất ngờ lao vυ"t ra, mạnh mẽ va thẳng vào mũi tên.
Mũi tên bị lệch hướng, cắm “phập” vào trụ xe. Dưới mũi tên là một chú sẻ nhỏ, cánh bị xuyên thủng, phát ra hai tiếng kêu yếu ớt rồi lịm đi bất tỉnh.
Ánh mắt Trọng Chúc lạnh lại, nhìn về phía rừng núi đã bị màn đêm nuốt chửng. Ma tướng lập tức hiểu ý, nhận lệnh phóng vào rừng điều tra.
Hắn giơ tay nắm lấy mũi tên, ma khí cuồn cuộn lan ra, trong chớp mắt đã ăn mòn toàn bộ linh lực trên thân tên, mũi tên hóa thành tro bụi, chú sẻ bị thương cũng rơi xuống, rơi vào lòng bàn tay hắn.
Trọng Chúc đưa hai ngón tay lướt qua thân con chim, yêu khí trên mình nó lưu động, thân hình kéo dài, hóa thành một nữ tử vóc dáng yểu điệu. Nàng mặc váy trắng, tóc dài buông xõa, vết thương trên cánh tay máu chảy đầm đìa, loang ra như những đóa mai đỏ nở rộ trên tà váy.
Trọng Chúc giơ tay nâng cằm nàng lên, dung nhan ẩn dưới lớp tóc rối rốt cuộc cũng hiện ra. Hắn không chút biểu cảm nhìn gương mặt ấy, nhưng khi mắt hắn vô tình lướt xuống, thấy vật mà nàng đang siết chặt trong lòng bàn tay thì vẻ mặt liền khẽ biến đổi.
Mộ Sương và Hoa Minh Trình đứng bên ngoài xe vừa khéo nhìn rõ dung mạo nữ tử kia, lại thấy vẻ mặt thay đổi của Trọng Chúc, trong lòng đồng thời chấn động, không hẹn mà cùng nghĩ đến một điều.
Hỏng rồi, có người ra tay trước rồi.
Trong lòng Mộ Sương nóng như lửa đốt, hận không thể lập tức xông tới kéo tay Trọng Chúc, nói với hắn:
“Người đó không phải ta!”
Tuy nàng và kẻ đó dung mạo như một, nhưng không phải nàng. Tuy nàng và nàng của quá khứ không còn giống nhau nữa nhưng nàng mới là nàng thật sự!
Mộ Sương suýt chút nữa cũng bị chính mình làm cho rối loạn, chân còn chưa kịp bước tới, Trọng Chúc đã phất tay áo, buông rèm xe che kín bóng dáng hai người bên trong.