Chương 12: Canh cánh trong lòng

Hoa thành chủ thân chinh nghênh tiếp cách mười dặm ngoài thành cũng đã đủ thấy sự cung kính đối với Ma Tôn.

Khi chỉ còn một vệt sáng cuối cùng vắt ngang chân trời, một đoàn kỵ sĩ toàn thân mặc áo giáp đen từ nơi xa xăm lao đến như gió cuốn. Trong chớp mắt, cả đoàn đã hạ cánh từ không trung xuống mặt đất.

Đoàn Hắc Kỵ hộ tống một cỗ xe ngựa cao lớn ở giữa. Thân xe sơn đen viền vàng, khắc rồng chạm phượng, mui xe phát sáng lấp lánh. Ba con tuấn mã kéo xe, lông óng mượt như mực, chân giẫm lên hỏa quang, bờm đỏ dựng như lửa cháy.

Tấm rèm buông trên xe bị gió thổi tung một góc, thấp thoáng lộ ra bóng dáng người đang nghiêng tựa bên trong.

Mộ Sương đã sớm bước xuống kiệu, đi phía sau Hoa thành chủ, tiến lên hành lễ.

Trước khi đi, Hoa Minh Trình đã dặn nàng kỹ càng. Lúc nghênh giá, tuyệt đối không được ngẩng đầu, càng không được tỏ ra nóng lòng, kẻo bị người ta nhìn thấu tâm cơ, tự đánh mất cơ hội của mình.

Thế nhưng, người mà nàng canh cánh trong lòng đang ở ngay trước mắt, Mộ Sương sao có thể thật sự kiềm lòng mà không nhìn chứ?

Tim nàng đập dồn dập, len lén ngước mắt, dè dặt mà đầy mong chờ liếc về phía sau rèm. Đúng lúc đó, một cơn gió lướt qua, rèm khẽ lay, để lộ một khe hở.

Người trong xe cảm nhận được ánh nhìn của nàng, liếc nhẹ mắt lại, chính xác bắt được tia nhìn ấy.

Mộ Sương chạm phải ánh mắt đen thẳm lạnh lẽo ấy, nhịp tim đang rạo rực bỗng chững lại, trong khoảnh khắc đó, nàng dường như quay về vườn Huyền Phổ, trốn dưới tán dâu năm ấy.

Ánh mắt khiến người run sợ ấy của Thái tử Ma giới… trùng khớp với ánh nhìn mà nàng vừa bắt gặp.

Mộ Sương theo bản năng rụt cổ, cúi đầu tránh né ánh mắt kia. Hoa Minh Trình thấy vậy, không để lộ biểu cảm gì, nhẹ nhàng dịch người về trước, che khuất nàng rồi chắp tay hành lễ:

“Thuộc hạ đã chờ đợi từ lâu, đặc biệt đến nghênh đón Tôn thượng vào thành.”

Trọng Chúc thản nhiên thu lại ánh mắt, giọng lạnh nhạt:

“Phiền ông rồi.”

Ngay khoảnh khắc ấy, bỗng có một cơn chấn động trong rừng núi gần đó, chim chóc hoảng loạn tung bay tán loạn khắp bầu trời.

Một luồng ánh sáng xé gió từ trong rừng lao tới, mang theo âm thanh rít gào, bay thẳng về phía xa giá của Ma Tôn. Đám ma tướng hộ vệ lập tức xông lên, liên tiếp chém ba nhát vào luồng sáng.

Luồng sáng bị chém vỡ thành ba, hai luồng yếu hơn rơi lệch sang hai bên, hóa thành hai mũi tên gãy cắm xuống đất.

Mũi tên còn lại rõ ràng là mạnh nhất, dù bị ngăn chặn nhiều lần vẫn vượt qua được vòng phòng thủ, lao thẳng đến trước xe ngựa. Tuấn mã hí vang, luồng khí mạnh theo mũi tên quét tung rèm che khiến thân ảnh Trọng Chúc hoàn toàn lộ ra.