Chương 9

Chỉ hận bản thân nàng cũng bị lôi điện liên lụy, nếu không giờ này đã sớm nhân cơ hội Ma Tôn bị sét đánh choáng váng mà bỏ trốn rồi.

Nguy cơ sống chết cấp bách tạm thời được giải trừ, Thẩm Lê lại nhớ tới lúc nàng bị ép nhận lấy trận bàn kia, nhóm người truy sát nàng vẫn còn một phần đang vây quanh Tôn Tiểu Văn, biết rõ sớm muộn gì đám người đó cũng sẽ đuổi tới đây, nơi này không nên ở lại lâu. Nàng liền có chút gượng gạo nói: “A... A Trạch, hiện tại chúng ta đang bị kẻ xấu truy sát, may mắn là mẫu thân liều mạng chiến đấu, đã gϊếŧ chết hết bọn họ. Nhưng mẫu thân cũng bị trọng thương, không thể cử động. Những kẻ xấu kia còn có đồng bọn, nếu bọn chúng tìm tới, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm, phải mau chóng rời khỏi nơi này thôi!”

Lời nàng nói nhất định phải phù hợp với nhận thức lúc này của Ma Tôn, vì thế mấy người đang nằm chết trên đất kia bắt buộc phải do nàng gϊếŧ, tuyệt đối không thể là do hắn, một “đứa trẻ ba tuổi” làm ra.

Thanh Trạch quả nhiên không chút nghi ngờ, gật đầu đáp lời: “Vâng, mẫu thân, A Trạch sẽ bế người đi.”

Hắn vốn đang nửa ngồi xổm, tay trái đỡ lấy vai Thẩm Lê, lúc này tay phải vươn xuống, nhẹ nhàng vòng qua đầu gối nàng rồi nhẹ nhàng đứng lên, bế nàng lên.

Thẩm Lê khẽ kêu lên một tiếng, cảm giác mất trọng lực đột ngột khiến nàng theo bản năng vươn tay ôm lấy cổ Thanh Trạch, nhưng ngay giây kế tiếp nàng liền nghĩ đến thân phận của hắn, vội vàng luống cuống rụt tay lại.

Người này dù tâm trí trở về thời thơ ấu, nhưng thân thể hắn thì không phải vậy! Cũng không biết tu vi của hắn còn hay không?

Nhưng vào lúc này, Thanh Trạch lại ngạc nhiên lên tiếng: “Thật kỳ lạ, sao A Trạch lại bế được mẫu thân nhỉ?”

Thẩm Lê thấy hắn cau mày như đang nghi hoặc về sự bất hợp lý giữa tuổi tác và sức vóc của mình, nàng rất sợ hắn sẽ vì thế mà đột nhiên khôi phục ký ức rồi gϊếŧ mình, liền vội vàng ngắt lời hắn: “Đó là vì A Trạch lợi hại mà! A Trạch thật là giỏi, mẫu thân vô cùng tự hào về con!”

Nói xong nàng còn cố ý giơ cao hai ngón cái lên.

Thanh Trạch cúi đầu nhìn Thẩm Lê đang tràn đầy chân thành khen ngợi hắn, đôi mắt đen láy lóe lên ánh sáng vui mừng: “Thật sao ạ? Mẫu thân không lừa A Trạch chứ?”

“Không có, không có đâu, tuyệt đối không có, nếu lừa con thì cứ để ta bị sét đánh!” Thẩm Lê quả quyết nói. Vừa rồi đứng nhìn thiên lôi đánh người, nàng ít nhiều cũng nhận ra, tia sét kia hình như đặc biệt có thù với Ma Tôn, nếu thật sự có sấm sét giáng xuống, còn chưa chắc đã đánh vào ai. Vì vậy, nàng nói câu này mà lòng không chút sợ hãi.

“Không được, mẫu thân không thể bị sét đánh, A Trạch muốn mẫu thân luôn bình an vô sự.” Thanh Trạch nói xong liền cúi đầu xuống, má cọ nhẹ vào má nàng, vẻ mặt đầy thân thiết lưu luyến.

Sắc mặt Thanh Trạch rất tái nhợt, má hắn còn mang theo chút lạnh lẽo. Khoảnh khắc bất ngờ kề sát ấy, cảm giác mát lạnh kí©h thí©ɧ khiến Thẩm Lê rét run, lạnh buốt lan dọc sống lưng, cơ thể nàng căng cứng không dám động đậy.

Lúc này, hình ảnh Ma Tôn không lâu trước đây còn gọi nàng là “con kiến nhỏ” và thiếu niên trước mắt đang dịu dàng gọi nàng là “mẫu thân” liên tục đan xen trong đầu nàng, khiến tim nàng không ngừng dấy lên từng đợt sợ hãi tê dại. Đợi đến khi hắn hồi phục ký ức nhớ lại cảnh tượng lúc này, chỉ e rằng sẽ hành hạ nàng một trận sống dở chết dở mới chịu kết liễu!

Ngay lúc đó Thanh Trạch đã bắt đầu bước đi, Thẩm Lê nhìn qua vai hắn thấy hiện trường hỗn loạn đầy đất, cố đè xuống nỗi sợ trong lòng, vội vàng lên tiếng gọi hắn dừng lại: “Khoan đã, A Trạch, đồ đạc của chúng ta vẫn chưa mang theo.”

Thanh Trạch dừng bước, ngoan ngoãn nói: “Vâng, mẫu thân.”

Dưới sự chỉ dẫn của Thẩm Lê, Thanh Trạch lần lượt nhặt lên chiếc mặt nạ mà hắn đánh rơi, thanh trường kiếm đã bị gãy, bản thảo viết tay của nàng, trận bàn mà nàng ném ra lúc trước, còn cả con bướm tầm linh may mắn thoát khỏi lôi điện, tất cả đều thu gom lại.

Thấy hắn thuần thục bỏ hết những thứ kia vào túi trữ vật của chính mình, Thẩm Lê định nói gì đó lại thôi.

Trẻ con ba tuổi sao lại biết dùng túi trữ vật chứ, chẳng lẽ chính hắn không thấy kỳ lạ sao?

Những món đồ khác cứ tiện tay bỏ vào túi trữ vật cũng thôi đi, nhưng riêng con bướm tầm linh kia thì lại khác. Hắn dường như không cần suy nghĩ, lập tức lấy ra một chiếc hộp gỗ đặc chế. Khi hắn mở hộp ra, Thẩm Lê liền thấy bên trong còn có sáu con bướm tầm linh khác đang ngủ đông. Hắn hoàn toàn không có vẻ kinh ngạc hay chần chừ gì, cứ thế cất thêm vào một cách thuần thục rồi đóng nắp hộp, cất trở lại túi trữ vật.

Thẩm Lê tận mắt nhìn thấy cảnh này nhưng hoàn toàn không dám lên tiếng hỏi. Trạng thái mất trí nhớ hiện tại của hắn dường như rất không ổn định, nàng sợ hỏi quá nhiều sẽ khiến hắn đột nhiên nhớ lại tất cả.

Khi Thanh Trạch bế Thẩm Lê rời đi, ánh mắt nàng vẫn dán chặt lên thi thể của đám người đoạt bảo nằm la liệt trên đất. Nếu không phải đang gấp rút chạy trốn, nói không chừng nàng đã do dự rất lâu mới chạy tới mò xác.

Nhưng nàng thật sự không dám mạo hiểm, cũng không dám để Ma Tôn ở lại cùng mình đối mặt với nhóm đoạt bảo tiếp theo. Thứ nhất, nàng không biết lúc này hắn còn phát huy được bao nhiêu thực lực. Thứ hai, nàng rất sợ một khi hắn thật sự giao chiến thì đột nhiên khôi phục ký ức, khi ấy nàng e là sẽ chết thảm hơn cả rơi vào tay đám đoạt bảo kia.

Vẫn nên chạy trốn thôi!

Thấy bước chân Thanh Trạch tuy rất nghiêm chỉnh, đi từng bước ổn định vững vàng nhưng tốc độ lại quá chậm, Thẩm Lê không thể không lên tiếng nhắc nhở, giọng nói cực kỳ dịu dàng, nhẹ nhàng thương lượng: “A Trạch à, mẫu thân nghĩ, nếu chúng ta đang chạy trốn thì vẫn nên đi nhanh hơn một chút, con thấy có được không?”

Thanh Trạch nghe vậy bừng tỉnh ngộ ra: “Mẫu thân nói đúng, chúng ta đang chạy trốn mà.”

Nói xong, hắn liền siết chặt vòng tay ôm lấy Thẩm Lê, dưới chân đột nhiên phát lực, chỉ trong chớp mắt đã lao đi xa mấy trượng, khiến Thẩm Lê giật mình hoảng hốt túm chặt lấy vạt áo hắn, nhắm mắt lại không dám cử động, cố nén cơn đau đang lan tràn trong cơ thể.