Nhưng Thanh Trạch trông hoàn toàn không giống người vừa ăn hết ngần ấy thức ăn trong chớp mắt. Hắn thong thả ăn rau, nuốt xong mới nói: “Là do mẫu thân ăn quá chậm thôi.”
Sau đó, hắn khẽ cười, ghé sát lại nói: “Mẫu thân, người thật lợi hại.”
“Hả? Lợi hại cái gì?” Thẩm Lê hơi ngạc nhiên, nhưng lập tức phản ứng lại, cười nói: “Ý con là món ăn mẫu thân làm ngon đúng không?”
Thanh Trạch hạ giọng nhỏ hơn: “Món ăn mẫu thân làm ngon thì đương nhiên không cần phải nói nhiều. A Trạch muốn nói là, mẫu thân làm họ xấu hổ đến không biết chui vào đâu rồi kìa.”
Xấu hổ không biết chui vào đâu?
Thẩm Lê lén liếc nhìn phía nhà họ Lâm, thấy họ đang ủ rũ chuẩn bị bữa tối của mình. Nàng nghĩ lại những lời mình vừa nói, hình như có chút ý tứ châm chọc?
Nhưng thật ra nàng chỉ có một chút ý trêu đùa, phần lớn là muốn bù đắp cho sự sơ suất của mình mà thôi.
Lỡ như ai trong số họ ăn xong thật sự bị đau bụng, nàng làm sao giải thích rõ ràng được? Nói với họ về quan hệ nhân quả, họ có chịu nghe không? Người ăn xong cơm rồi chết không hẳn là do cơm hại chết, cũng có thể là vì ăn xong đi dạo bị xe tông chết đấy chứ.
Nói không rõ ràng đâu, nên tốt nhất là đừng dây dưa gì cả.
Nghĩ vậy, Thẩm Lê lại cất giọng bổ sung: “Cái nồi gốm ta dùng qua các ngươi rửa sạch đi nhé, nhưng tốt nhất là đừng dùng! Cả củi ta chạm vào nữa!”
Cả nhóm Lâm gia: “...”
Thẩm đạo hữu thật tuyệt tình!
Thanh Trạch không nhịn được, cúi người cười lớn, vừa cười vừa nói: “Mẫu thân, người thật sự là lợi hại quá. Lúc đầu con còn định đi dạy cho nữ nhân xấu xa dám bắt nạt mẫu thân một bài học, nhưng mẫu thân tự mình đã trút được cơn giận rồi.”
Dạy...
Thẩm Lê chợt căng thẳng, vội vàng hỏi: “Con định dạy thế nào?”
Nữ nhân xấu xa trong miệng hắn chắc chắn là Tiền Du, người nghi ngờ nàng hạ độc, đúng không? Nhưng chuyện này thì tính là bắt nạt gì chứ? Đó chỉ là sự đề phòng bình thường khi ở ngoài, phải không? Nàng cảm thấy điều này quá đỗi bình thường, thậm chí còn hơi cảm kích Tiền Du vì đã nói ra, giúp nàng học được một bài học. Dù sao thì sau này nàng tuyệt đối sẽ không mời người khác ăn cơm nữa.
Thanh Trạch cười nói: “Kẻ dám bắt nạt mẫu thân thì gϊếŧ đi là tốt nhất, nhưng con sẽ cho ả một cơ hội xin lỗi người trước.”
Thẩm Lê đột nhiên nhớ ra, nam tử trước mặt này, khi còn là Ma Tôn, trước khi định gϊếŧ nàng cũng từng nói sẽ cho nàng một cơ hội. Nhưng đó là cơ hội gì chứ? Hoàn toàn chỉ là hắn đùa bỡn nàng mà thôi!
Còn bây giờ thì sao? Hắn nói sẽ cho Tiền Du một cơ hội trước khi gϊếŧ cô ta, nhưng với tính cách của Tiền Du, trông như kiểu được gia đình nuông chiều từ nhỏ, liệu cô ta có tin rằng chỉ vì một câu nghi ngờ mà hắn sẽ gϊếŧ mình không? Vậy nên cái cơ hội này căn bản cũng là giả, hắn chỉ đang đùa giỡn người ta mà thôi.