Chương 21

Khi Thẩm Lê và Thanh Trạch bước ra khỏi căn nhà gỗ, các đệ tử Lâm gia đều đang làm việc của riêng mình. Thẩm Lê bước lên phía trước, hỏi xem có cần giúp đỡ gì không thì một cô bé mười mấy tuổi đỏ mặt, nhỏ giọng bảo nàng đi hỏi Lâm sư huynh.

Nàng hỏi thêm một câu nữa, mới biết Lâm Chi Ý đã dẫn người đi tuần tra xung quanh doanh địa, phải một lúc nữa mới trở về được.

Nhìn quanh một lượt, Thẩm Lê quyết định giúp đỡ nhóm lửa nấu cơm.

Ở thế giới này, tu sĩ phải đến hậu kỳ Trúc Cơ mới có thể hoàn toàn bế cốc không ăn, giờ đây các đệ tử mà Lâm Chi Ý dẫn theo phần lớn mới chỉ ở kỳ Luyện Khí, một ngày ba bữa cơm không thể thiếu được.

Tay nghề nấu ăn của Thẩm Lê không tồi, trước khi xuyên qua nàng sống một mình, cũng thường xuyên xuống bếp. Sau khi xuyên qua không còn đồ ăn đặt ngoài, nàng xuống bếp càng siêng năng hơn, tay nghề cũng tiến bộ hơn.

Nói đi nói lại, cũng vì tu vi của nàng không đủ để bế cốc, bất đắc dĩ phải kiếm tiền ăn cơm, mới đành quay lại nghề cũ viết tiểu thuyết ngôn tình kiếm bạc, cuối cùng lại thu hút tới đại boss là Ma tôn.

Nhưng nghĩ lại, nếu không phải do nàng viết tiểu thuyết hấp dẫn Ma tôn đến, chỉ e lúc này nàng đã sớm bỏ mạng trong tay đám người truy đoạt bảo vật kia rồi.

Chưa đến thời khắc cuối cùng, thì thật chẳng thể biết một việc nào đó rốt cuộc là chuyện tốt hay chuyện xấu.

Ở nơi này nguyên liệu nấu ăn và dụng cụ nhà bếp đều có hạn, nhưng tu sĩ nấu cơm có thể vượt qua hạn chế về địa điểm, ví như trong túi trữ vật của Thẩm Lê có sẵn một cái chảo sắt dùng để xào nấu.

Chuyện này đều là bài học rút ra từ máu và nước mắt. Trước đây từng có lần nàng ra ngoài mua sắm, trở về thì phát hiện nhà đã bị trộm ghé thăm, đồ đạc trong nhà mất đi không ít, ngay cả cái chảo sắt trong bếp cũng chẳng chừa lại cho nàng. Từ đó trở đi, nàng hình thành thói quen mỗi lần ra ngoài đều mang theo hết gia sản đáng tiền bên mình, nếu không phải túi trữ vật có không gian giới hạn, nàng còn muốn đem cả giường và bàn ghế theo nữa cơ.

Trong doanh địa có dựng hai cái bếp lò, vốn đều đặt mấy cái nồi đất để nấu thức ăn, Thẩm Lê dịch chuyển một cái nồi đất ra, lấy chỗ đặt cái chảo sắt của mình vào.

Sau đó nàng lấy hết các loại gia vị ra, xếp ngay ngắn từng thứ một.

Nhìn thấy nhiều gia vị như vậy, cô bé khoảng mười mấy tuổi tên là Lâm Điềm kia tròn mắt kinh ngạc, bộ dạng vô cùng sửng sốt.

Thẩm Lê không hiểu sao lại cảm thấy hơi đắc ý, những loại gia vị này nàng phải tìm khắp cả trấn Tầm Tiên mới gom đủ, tốn không ít công sức. Vì vậy, nếu trong túi trữ vật nàng đã nhét vào một cái chảo rồi, thì sao lại không thể nhét thêm mấy thứ gia vị này nữa chứ? Dù sao nàng cũng chẳng có vật quý giá nào khác để đặt vào.

Thẩm Lê đè xuống chút chua xót vì mình là một kẻ nghèo khó rồi bắt đầu kiểm tra nguyên liệu nấu ăn có trong doanh địa, xem xong liền rơi vào trầm tư.

Trong số nguyên liệu này, có một vài thứ nàng không nhận ra, chắc là động vật săn được trong bí cảnh. Chưa kể đến việc để bừa bãi lộn xộn, có vài thứ còn thoang thoảng mùi chua, rõ ràng đã hỏng rồi.

Lâm Điềm đứng bên cạnh nhìn Thẩm Lê im lặng hồi lâu, còn ngây thơ hỏi: “Thẩm tỷ tỷ, cái này có phải hỏng rồi không? Hình như hơi hôi ấy.”

Thẩm Lê: “... Lúc các ngươi vừa mới gϊếŧ thịt, thịt này đã hôi rồi à?”

Lâm Điềm vội vàng lắc đầu: “Không có đâu, lúc đó còn có mùi thơm thanh thanh như cỏ cây ấy!”

Cô bé ngập ngừng một lát, bắt gặp ánh mắt kiểu "vậy muội thấy thế nào?" của Thẩm Lê, liền tỉnh ngộ nói: “Muội hiểu rồi, nó hỏng thật rồi!”

Thẩm Lê hỏi thêm vài câu nữa mới biết, những người này ở nhà đều là các thiếu gia, tiểu thư mười ngón tay chẳng chạm nước xuân. Thực ra trước khi lên đường bọn họ đã chuẩn bị rất nhiều lương khô, nhưng khi đang lịch luyện lại làm mất túi trữ vật đựng lương khô rồi. Vốn dĩ ra vào bí cảnh này không quá phiền phức, hoàn toàn có thể ra ngoài mua thêm ít lương thực, nhưng Lâm Chi Ý lại cảm thấy đám trẻ này quá yếu ớt, nên bắt bọn họ tự tay nấu cơm.

Lâm Điềm nhăn nhó nói: “Muội đã bị đau bụng hai lần rồi, may mà sắp kết thúc đợt lịch luyện này rồi.”

“Không sao đâu, trước khi kết thúc, ta sẽ cho các ngươi nếm thử tuyệt kỹ của Thẩm gia, để lần lịch luyện này lưu lại một ấn tượng đẹp cuối cùng!” Thẩm Lê cười nói.

Trong lúc Thẩm Lê bận rộn trước sau, Thanh Trạch vẫn luôn theo sát bên cạnh, nghe vậy liền nói: “Mẫu thân, A Trạch cũng chưa từng được ăn món do chính tay mẫu thân làm bao giờ.”

“Được, hôm nay nhất định để con nếm thử thật ngon!” Thẩm Lê vừa nói vừa xắn tay áo lên, chuẩn bị ra tay làm việc.

Thẩm Lê bắt đầu nhóm lửa nấu cơm, Thanh Trạch và Lâm Điềm đều chẳng giúp được gì, chỉ có thể đứng bên cạnh nhìn.

Lâm Điềm len lén nhìn sang Thanh Trạch, vị đạo hữu tuấn tú này chẳng hiểu sao lại khiến cô bé thấy hơi sợ hãi, trong khi với Thẩm Lê cô bé có thể gọi thẳng là “tỷ tỷ”.

Vì quá tò mò, cô bé vẫn cố lấy hết dũng khí, hỏi: “Vị... đạo hữu này, Thẩm tỷ tỷ thực sự là mẫu thân của huynh à?”

Ánh mắt của Thanh Trạch vẫn luôn đặt trên người Thẩm Lê, nghe vậy đầu cũng chẳng quay lại, lạnh lùng đáp: “Nàng ấy không phải, chẳng lẽ ngươi phải?”

Hung dữ quá đi!

Lâm Điềm sợ tới mức co rúm người lại, vội vàng lùi ra xa mấy bước, không dám nói chuyện nữa. Quả nhiên vẫn là Thẩm tỷ tỷ dễ gần, cô bé chỉ cần nói chuyện với Thẩm tỷ tỷ thôi là đủ rồi.