Chương 19

Thẩm Lê phát hiện Thanh Trạch đặc biệt thích làm một vài động tác nhỏ, cũng rất thích cùng nàng, người mà hắn cho là “mẫu thân”, tiếp xúc thân thể. Đây là bởi vì trong ký ức của hắn vốn là như thế, hay là do trước kia từng thiếu hụt điều gì đó, hiện tại mới muốn bù đắp lại?

Từ những thông tin ngẫu nhiên được hắn vô tình tiết lộ, nàng có thể nhận ra rằng tình cảnh thuở nhỏ của hắn không được tốt cho lắm. Hắn từng bị người ta gọi là tạp chủng, đi theo bên người mẹ hắn, hẳn là chưa từng gặp qua cha hắn, mà chỉ được nghe mẹ kể về phụ thân mà thôi.

Khi hắn khoảng ba tuổi rưỡi, mẫu thân hắn hẳn là đã nằm bệnh triền miên trên giường, thế nên hắn vô cùng sợ hãi mẹ hắn sẽ chết đi. Hắn và mẹ vào thời điểm đó chắc chắn đã phải chịu đủ mọi ức hϊếp, nhưng lúc đó hắn lại quá yếu ớt, không đủ sức phản kháng.

Thẩm Lê phân tích như vậy xong, liền cảm thấy thời thơ ấu của Ma Tôn thực sự có chút thảm thương. Thê thảm hơn nữa là hắn mất trí nhớ thì thôi, ký ức lại còn quay về đúng thời thơ ấu bi thương ấy.

Nàng liếc mắt nhìn bàn tay đang nắm chặt lấy ngón tay út của mình. Bàn tay ấy thon dài trắng nõn, không chút tì vết, đẹp đến mức không tưởng nổi.

Vậy nàng cũng nên đối xử tốt hơn với Thanh Trạch của thời kỳ này nhỉ? Dù sao nàng còn phải nhờ hắn bảo vệ mình ra khỏi bí cảnh, thế này cũng coi như là lễ thượng vãng lai đi.

Nhóm người đi chừng khoảng một khắc liền tới doanh địa mà Lâm Chi Ý nhắc tới. Trên đường, Lâm Chi Ý đã giới thiệu với Thẩm Lê về những đồng bạn của hắn. Ngoại trừ biểu muội Tiền Du ra, những người còn lại đều là đệ tử Lâm gia, đồng bối với hắn, khi ra ngoài đều gọi hắn là sư huynh.

Mà doanh địa của bọn họ cũng khiến Thẩm Lê được mở mang tầm mắt. Vốn nàng tưởng rằng cái gọi là doanh địa cũng chỉ là vài cái lều trại, không ngờ nơi này lại có bảy tám gian nhà gỗ được dựng cao hẳn lên khỏi mặt đất. Tuy bề ngoài đều rất xấu, nhưng trông cực kỳ kiên cố, có mấy gian thậm chí còn treo đồ trang trí.

Nhìn thấy vẻ mặt hơi kinh ngạc của Thẩm Lê, Lâm Chi Ý liền giải thích: “Chỗ này rắn rết chuột kiến nhiều quá, đành phải làm như vậy thôi.”

Thẩm Lê nghĩ lại, đối với tu sĩ thì dựng mấy gian nhà gỗ chẳng qua chỉ là việc nhỏ, liền hiểu rõ gật đầu.

Lâm Chi Ý âm thầm liếc nhìn sang Thanh Trạch đứng bên cạnh. Thiếu niên tuấn tú này thân hình cao thẳng, đứng đó như tùng bách. Lúc không nói chuyện thần sắc hắn lạnh nhạt, hệt như đám mây trên trời cao không thể với tới. Nhưng nếu quan sát kỹ hơn một chút sẽ phát hiện, bàn tay buông xuống của hắn đang nắm thật chặt lấy ống tay áo của Thẩm Lê.

Có lẽ nhận thấy ánh mắt đánh giá của Lâm Chi Ý, Thanh Trạch liền liếc mắt nhìn sang.

Lâm Chi Ý vội vàng thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Thẩm Lê nói: “Hai gian phòng gỗ ở tận cùng bên kia, dành cho hai vị sử dụng đi.”

Thẩm Lê khéo léo từ chối ngay: “Không cần đâu, chúng ta nghỉ ngơi một lúc sẽ đi ngay, chiếm chỗ nghỉ của các ngươi thì không hay lắm.”

Lâm Chi Ý nói: “Thật ra hai ngày nữa bọn ta cũng sẽ đi rồi. Bí cảnh này có lẽ mấy ngày nữa sẽ đóng lại, để tránh bị bỏ lại, tốt nhất vẫn nên đến cửa ra chờ sẵn thì hơn.”

Thẩm Lê trong lòng khẽ động, nhóm người Lâm Chi Ý biết cửa ra, chẳng phải là quá trùng hợp rồi sao?

Nàng nghiêng đầu liếc mắt nhìn Thanh Trạch, hắn chẳng có phản ứng gì, cũng không rõ là có biết cửa ra nằm ở đâu hay không.

Đi nhờ theo đội ngũ Lâm gia đúng là lựa chọn không tồi, nhưng điều kiện tiên quyết là bọn họ không thể gây thêm phiền phức.

Nhớ đến mấy con Thanh Diện thú vừa rồi, Thẩm Lê cố ý làm ra vẻ tùy tiện hỏi: “Nói tới thì, mấy con Thanh Diện thú kia làm sao lại chọc phải các ngươi vậy?”

Lâm Chi Ý nghe hỏi liền cười khổ đáp: “Bọn ta cũng không rõ nữa. Trước giờ hễ thấy địa bàn của Thanh Diện thú, chúng ta đều sẽ đi vòng tránh xa. Không hiểu hôm nay xảy ra chuyện gì, chúng lại tự nhiên rời khỏi nơi cư trú, đánh cho chúng ta trở tay không kịp.”

“Vậy hai ngày kế tiếp, các ngươi vẫn còn định tiếp tục lịch luyện nữa không?” Thẩm Lê hỏi thêm.

Lâm Chi Ý lắc đầu: “Có sư đệ bị thương, chúng ta nghỉ ngơi hai ngày rồi sẽ rời đi.”

Thẩm Lê gật đầu nói: “Vậy hai ngày tới đây, chúng ta liền quấy rầy rồi.”

Lâm Chi Ý chỉ nghĩ rằng Thẩm Lê ngại làm phiền quá trình lịch luyện của Lâm gia, thấy bọn họ không còn kế hoạch gì nữa thì mới đồng ý ở lại, liền mỉm cười nói: “Thẩm đạo hữu nói gì vậy, nếu không nhờ lệnh lang ra tay tương trợ, hôm nay chúng ta thật không biết sẽ ra sao nữa.”

Lâm Chi Ý vừa nói, vừa lấy từ túi trữ vật ra một chiếc bình ngọc đưa qua: “Đây là chút lòng thành cảm ơn, hai vị xin chớ chối từ.”

Thẩm Lê vội vàng khách khí đáp: “Không cần đâu, không cần đâu, ra ngoài ai mà chẳng có lúc gặp khó khăn, tương trợ lẫn nhau vốn là chuyện nên làm thôi mà.”

Lâm Chi Ý cảm khái nói: “Người như Thẩm đạo hữu đây không tính toán báo đáp giờ càng ngày càng hiếm thấy. Nếu đạo hữu không ngại lễ vật nhỏ bé, thì xin hãy nhận lấy, coi như chúng ta kết giao bằng hữu.”

Thấy vẻ mặt Lâm Chi Ý vô cùng chân thành, Thẩm Lê mới nói “Vậy cung kính không bằng tuân mệnh”, rồi nhận lấy, sau đó liền quay sang đưa cho Thanh Trạch.

Ai ngờ Thanh Trạch lại không nhận, chỉ nói: “Mẫu thân, chúng ta đã có...”

Thẩm Lê sợ hắn nói ra việc họ đang có linh đan cực phẩm, liền vội vàng ngắt lời hắn: “Đây là tấm lòng của người ta, không thể phụ được.”

Nói xong nàng liền cất chiếc bình ngọc vào túi trữ vật của mình, trong lòng thầm nghĩ lát nữa sẽ đưa lại cho Thanh Trạch.

Dù sao bốn con Thanh Diện Thú cũng do hắn gϊếŧ, vật cảm ơn này vốn nên thuộc về hắn, cho dù hắn có lẽ vốn chẳng coi trọng món đồ này chút nào.