Lúc này Thẩm Lê cũng không thể phủ nhận từ “lệnh lang” kia được, dù sao thì nàng vốn nhờ vào thân phận mẫu thân của Thanh Trạch mới may mắn giữ được mạng. Người khác nhìn nhận thế nào chẳng quan trọng, Thanh Trạch nghĩ thế nào về nàng mới là chuyện chết người.
“Ha ha, chẳng qua thấy chuyện bất bình, ra tay tương trợ thôi ấy mà.” Thẩm Lê cười gượng gạo, chỉ là trước khi nói ra tên mình, nàng thoáng ngập ngừng, không nhịn được liếc nhìn Thanh Trạch.
Hắn vẫn luôn gọi nàng là mẫu thân, vậy hắn có biết tên của mẫu thân hắn là gì không? Lỡ đâu khi nàng vừa nói ra tên, hắn phát hiện có gì không đúng, bị kí©h thí©ɧ mạnh quá mà khôi phục ký ức thì sao?
Thẩm Lê quyết định liều lĩnh thử mạo hiểm một chút.
Nàng giống như giáo viên mầm non đang dẫn dắt trẻ nhỏ ôn lại tên của người nhà, dịu dàng khuyên nhủ một cách đầy nhẫn nại: “A Trạch, ngươi hãy nói cho vị Lâʍ đa͙σ hữu này nghe, mẫu thân tên là gì nào.”
Thẩm Lê vẫn luôn nhìn chằm chằm vẻ mặt Thanh Trạch, chỉ cần hắn vừa có dấu hiệu không ổn, nàng sẽ lập tức ngắt lời. Nhưng Thanh Trạch chỉ nghiêng nghiêng đầu đáp: “Mẫu thân chính là mẫu thân thôi, không gọi là mẫu thân thì còn gọi là gì được nữa?”
Nghe Thanh Trạch nói vậy, Thẩm Lê liền thở phào nhẹ nhõm. Quá tốt rồi, hắn không biết tên mẹ ruột của hắn!
Thế là nàng cười nói: “Con có thể gọi ta là mẫu thân, nhưng người khác thì không thể gọi vậy được. Mẫu thân cũng giống như A Trạch, đều có tên riêng của mình.”
Thanh Trạch ngoan ngoãn gật đầu: “Vậy mẫu thân tên là gì?”
“Thẩm Lê.” Thẩm Lê nắm lấy tay Thanh Trạch, viết từng nét trong lòng bàn tay hắn: “Có hơi khó viết, A Trạch phải nhớ kỹ đấy.”
Thực ra Thẩm Lê hoàn toàn có thể dùng tên giả, nhưng từ khi xuyên tới thế giới này, ngoại trừ một linh hồn cô độc và cái tên này, nàng chẳng còn lại thứ gì khác. Nàng không muốn vứt bỏ sự liên kết duy nhất với thế giới trước kia.
Dù sao mấy tháng qua nàng cũng chẳng tạo ra tài sản gì dựa vào thân phận “Thẩm Lê” này cả. Nếu về sau có xảy ra tình huống gì đặc biệt, nàng bỏ tên này đổi thành tên giả vẫn còn kịp.
Chờ Thẩm Lê viết xong, Thanh Trạch cũng nắm ngược lại tay nàng, chậm rãi viết từng nét trong lòng bàn tay nàng: “Viết như thế này đúng không?”
Động tác của Thanh Trạch rất nhẹ nhàng, cảm giác như có chiếc lông vũ nhẹ lướt qua lòng bàn tay, khiến Thẩm Lê ngứa ngáy không chịu nổi, nhưng nàng chỉ đành cố nhịn xuống, vội gật đầu đáp: “Đúng đúng, chính là viết thế này, A Trạch thật thông minh!”
Nghe Thẩm Lê khen, Thanh Trạch lập tức nở một nụ cười vui vẻ.
Lúc này Thẩm Lê mới quay lại nhìn đám người Lâm Chi Ý.
Ban nãy nàng nói chuyện mới được một nửa đã bỏ mặc bọn họ, thực ra khá thất lễ. Nhưng đám người Lâm Chi Ý tận mắt chứng kiến tất cả rõ ràng không hề khó chịu, bởi họ đã nhận ra một điều mà Thẩm Lê cố ý để lộ... vị “con trai” của Thẩm đạo hữu này có tâm trí như một đứa trẻ.
Thật ra, ngay từ đầu Lâm Chi Ý đã nhìn ra hai người trước mắt không phải mẹ con thật sự. Tu sĩ đúng là có thể duy trì dung mạo trẻ trung, nhưng cũng phần nào đoán được độ tuổi thật.
Hắn có thể nhận ra Thẩm Lê cùng lắm chỉ chừng hai mươi tuổi, còn “con trai” nàng thì hắn hoàn toàn nhìn không ra tu vi cũng như tuổi tác. Điều này đủ để nói rõ rằng, “con trai” nàng nhất định lớn tuổi hơn nàng, tuyệt đối không phải con ruột. Bây giờ thấy tâm trí “con trai” nàng không bình thường, có lẽ bên trong có ẩn tình gì đó, hắn cũng không tiện hỏi nhiều.
Thẩm Lê không định che giấu việc Thanh Trạch tâm trí không bình thường, bởi có giấu cũng chẳng được, nên dứt khoát thể hiện một cách thoải mái, sau đó nàng nhìn Lâm Chi Ý, như có chút bất đắc dĩ mà nói: “Lâʍ đa͙σ hữu, ta tên là Thẩm Lê, chỉ là một tán tu bình thường. Còn đây là... A Trạch.”
Lâm Chi Ý hiểu ý, không hỏi thêm nhiều, chỉ khách sáo mời mọc: “Thẩm đạo hữu, phía trước không xa chính là doanh địa của chúng ta, hai vị có muốn ghé lại không? Thời tiết trong bí cảnh sắp thay đổi, tiếp tục ở đây sẽ không an toàn.”
Hắn ngừng một chút, nhìn sang Thanh Trạch, nghĩ đến màn thể hiện chói mắt vừa rồi của đối phương, lại không nhịn được bổ sung thêm: “Đương nhiên với bản lĩnh của lệnh lang, chắc cũng không đến mức bị thương, nhưng dù sao cũng sẽ rất phiền phức.”
Lâm Chi Ý âm thầm có chút tiếc nuối. Vị đạo hữu A Trạch này, dù tâm trí có vấn đề mà vẫn lợi hại như vậy, nếu tâm trí khôi phục bình thường không biết còn kinh tài tuyệt diễm tới mức nào? Hy vọng vị đạo hữu này có thể sớm ngày khôi phục tâm trí như bình thường.
Nếu như Thẩm Lê biết được trong lòng Lâm Chi Ý đang nghĩ gì, chắc chắn sẽ chỉ nói đúng một câu: "Cút ngay đi, ngươi muốn ta chết à!"
Hiện tại, nghe Lâm Chi Ý nói ra từ “lệnh lang” thôi là nàng đã nổi hết cả da gà, vội vàng đáp: “Được, vậy thì làm phiền mọi người rồi!”
Nghe ý tứ của Lâm Chi Ý, thời tiết trong bí cảnh này sắp thay đổi, vậy bọn họ đúng là nên tìm một chỗ an toàn để thăm dò tình hình trước đã.
Hung thú trong bí cảnh này toàn thân chẳng có mấy vật phẩm hữu dụng, cả đoàn người trực tiếp bỏ lại bốn cái xác của Thanh Diện thú. Nhóm Lâm Chi Ý đi trước dẫn đường, mấy tiểu bối mười mấy tuổi thỉnh thoảng hiếu kỳ quay đầu nhìn lại. Thẩm Lê và Thanh Trạch đi phía sau cùng, nàng coi như chẳng thấy gì.
Thanh Trạch bỗng dưng kéo kéo ống tay áo của Thẩm Lê, đợi nàng nghiêng đầu sang thì liền cúi người, kề sát vào tai nàng nói nhỏ: “Vừa rồi A Trạch quên nói, tên của mẫu thân thật dễ nghe.”
Hơi thở ấm áp khi nói chuyện phả vào tai làm đỏ bừng vành tai Thẩm Lê, nàng vội vàng ngả người về phía sau tránh né, cười khan hai tiếng: “Vậy sao, tên của A Trạch cũng dễ nghe lắm.”
“Tên của A Trạch là do mẫu thân đặt, A Trạch phải cảm ơn mẫu thân đã cho A Trạch cái tên dễ nghe như vậy.” Thanh Trạch ngoắc lấy ngón tay út của Thẩm Lê, nghiêm túc nói: “Sau này A Trạch nhất định sẽ đối xử với mẫu thân thật tốt.”