Trước mặt Thẩm Lê là một Ma Tôn mới vừa rồi còn muốn gϊếŧ nàng, giờ lại biến thành một đứa trẻ ngây thơ gọi nàng là mẫu thân. Tính tình vốn dĩ vừa nhát gan vừa ham sống sợ chết, Thẩm Lê lập tức quyết …
Trước mặt Thẩm Lê là một Ma Tôn mới vừa rồi còn muốn gϊếŧ nàng, giờ lại biến thành một đứa trẻ ngây thơ gọi nàng là mẫu thân.
Tính tình vốn dĩ vừa nhát gan vừa ham sống sợ chết, Thẩm Lê lập tức quyết định nhận luôn nhi tử to xác này.
Nhi tử này vừa bám người lại vừa bao che khuyết điểm, tuy ngây thơ nhưng khi gϊếŧ người cũng chẳng chớp mắt. Khi dần trưởng thành thì tâm trí hắn cũng thay đổi, cách gọi nàng cũng liên tục thay đổi theo.
Ma Tôn ba tuổi: “Ai dám bắt nạt mẫu thân, đều phải chết.”
Ma Tôn năm tuổi: “Lê di nương đừng bỏ rơi ta.”
Ma Tôn mười bốn tuổi: “Tỷ tỷ, ta không đẹp sao? Vì sao tỷ lại nhìn người khác?”
Ma Tôn mười bảy tuổi: “A Lê, nàng đừng bao giờ rời khỏi ta. Không ai có thể sống sót khi phản bội ta cả.”
Thẩm Lê: “Cười chết mất, một khi ngươi nhớ lại tất cả, người đầu tiên ngươi xử chính là ta. Không chạy mới là đồ ngốc!”
-
Ma Tôn Lục Thiên là tu sĩ duy nhất đạt đến cảnh giới Động Hư đỉnh phong của giới tu chân. Hắn là người thần bí khó lường, tàn nhẫn khát máu, có thù tất báo. Hắn là tôn giả khiến toàn bộ ma tu kính sợ, cũng là đối tượng khiến các tu sĩ chính đạo vô cùng kiêng dè.
Thân thế hắn là một bí ẩn, chỉ mình hắn biết rõ. Cả đời hắn phiêu bạt khắp nơi, nếm trải hết thảy thống khổ của thế gian, hắn chưa từng nhận được một chút lòng tốt nào. Hắn vốn không tin Thiên Đạo tồn tại, mãi cho đến khi Thiên Đạo hết lần này đến lần khác muốn hắn chết.
Dựa vào đâu mà bắt hắn chết? Nếu phải chết, nhất định hắn sẽ kéo cái thế giới được Thiên Đạo che chở chôn cùng hắn.
Nhưng vào ngày hôm ấy, tiểu cô nương mà hắn chỉ cần một tay cũng có thể dễ dàng bóp chết kia lại chắn trước mặt hắn, thay hắn ngăn cản thiên lôi, thay hắn biện bạch, rồi tức giận mắng chửi Thiên Đạo. Hắn vẫn nhớ rất rõ, rõ ràng tiểu cô nương ấy vô cùng nhát gan, chỉ một chút động tĩnh nhỏ thôi cũng đủ khiến nàng chạy trốn mất dạng, vậy mà ngay giây phút ấy lại dám thẳng thừng đối diện với uy nghiêm của trời đất.
Hắn lặng lẽ vươn tay qua, kéo nhẹ tay áo nàng, giống như hành động hắn vẫn thường làm khi mất trí nhớ.
Đã lên tiếng thay hắn, đã đối xử tốt với hắn thì chính là người của hắn. Vậy nàng vĩnh viễn đừng mong thoát khỏi hắn.