Thế giới 1 - Chương 23

Nàng tối nay không dám ngủ, chỉ muốn vào trong tìm xem, liệu có còn giá nến nào dùng được không, để trước khi ngọn đèn dầu cầm tay tắt hẳn, nàng sẽ chuyển lửa qua, như vậy, nếu có bất trắc gì, cũng không đến nỗi hoàn toàn không có sức chống cự.

Chỉ tiếc là, tìm một vòng trong các tủ phủ đầy bụi, lõi nến có thể tìm thấy đều đã bị ẩm. May mắn là, trên tường sâu bên trong cung điện, dường như có gắn vài giá đèn dầu, có lẽ chúng vẫn có thể sử dụng được.

Diệp Miểu mím môi, dò dẫm từng cái một, nhón chân, sờ vào đế đèn của nó.

Khi sờ đến cái thứ không biết là thứ mấy, nàng chợt cảm thấy có gì đó không đúng, tảng đá lẽ ra phải đứng yên đó lại có thể dịch chuyển! Không muốn gây rắc rối, Diệp Miểu lập tức rụt tay lại, nhưng sự xoay chuyển của nó lại không dừng lại.

Chuyện xảy ra quá nhanh, một chuỗi âm thanh xiềng xích vặn xoắn, viên gạch dưới chân nàng nứt toác thành hai nửa mà không có dấu hiệu báo trước, Diệp Miểu bất ngờ, rơi xuống, xương bả vai va mạnh vào tường đá, cổ họng trào ra một tia máu tươi tanh. Bóng tối như thủy triều ập đến, cuốn trôi mọi thứ, nhấn chìm ý thức của nàng.

Dường như đã trôi qua một thế kỷ, Diệp Miểu đau đầu như búa bổ khôi phục ý thức, khẽ lật người, từ cổ họng phát ra một tiếng rêи ɾỉ yếu ớt lẫn với bọt máu. Từng mảnh ký ức trước khi rơi xuống ùa về, xối xả đập vào thái dương đang nhức mỏi, mí mắt nặng trịch như rót bùn đất cuối cùng cũng mở ra.

Nàng nhớ, lúc mình mượn lửa, vô tình xoay trúng cơ quan để đèn trên tường, ngay sau đó, nàng bất ngờ rơi xuống tầng hầm của cung điện bị bỏ hoang này qua những viên gạch nứt toác. Từ mặt đất xuống đây ít nhất cũng cao ba tầng lầu.

Nàng đã lăn xuống qua một con dốc cong, xem như là may mắn trong bất hạnh. Nếu không có bất kỳ vật cản nào mà đập thẳng xuống đất, e rằng óc cũng văng ra ngoài.

Từ lúc nàng ngã xuống, thời gian đã trôi qua bao lâu rồi?

Rốt cuộc nàng đã rơi vào nơi nào?

Trong cung điện Cardan, dưới cung điện của Vua và Vương hậu, và dưới cung điện nơi con cái họ ở cũng đã đào xây mật thất. Vừa có thể dùng để cất giấu bảo vật, vừa có thể dùng làm nơi trú ẩn cho vương tộc trong tình huống đặc biệt.

Chẳng lẽ, cung điện Tiên vương ở Abilene này cũng có cấu trúc tương tự sao?

Diệp Miểu ngồi dậy, vuốt ve tứ chi và cơ thể mình từng chút một, xác định không có xương nào bị gãy, chỉ có xương sườn bị chấn động rất đau, đoán chừng vẫn là va chạm làm tổn thương nội tạng, đây quả là tình huống tệ nhất.

Nàng than thở một tiếng, lại chạm vào một khối khô cứng đã kết lại trên lưng áo, dùng móng tay cạy ra, chà xát trên đầu ngón tay, liền biến thành vụn, bay tứ tán.