Thế giới 1 - Chương 13

Sáng hôm sau, khi Diệp Miểu tỉnh dậy, trời đã hửng sáng. Nàng dụi mắt, vươn vai, phát hiện cây đèn dầu trên tủ đầu giường đã được thắp suốt đêm mà chưa tắt.

Có lẽ vì bước vào môi trường mới, tối hôm qua, mặc dù cơn ác mộng lặp đi lặp lại trên thuyền không xuất hiện nữa, nhưng nàng vẫn có cảm giác ngủ không được yên giấc.

Về mặt cảm nhận nguy hiểm, con người quả thực có một loại trực giác thiên phú. Chỉ tiếc là, sau khi tỉnh dậy, người ta thường coi cảm giác bị đe dọa mà mình cảm nhận được trong lúc nửa tỉnh nửa mê là chứng tim đập nhanh do quá mệt mỏi, rồi gạt bỏ ra khỏi đầu, không nghĩ ngợi thêm, khiến cho bỏ lỡ nhiều cơ hội cảnh báo bản thân.

Diệp Miểu rửa mặt, bước ra ban công hoạt động cơ thể đau nhức.

Hôm nay là ngày yết kiến Nữ vương, Margrethe và Shana cũng dậy sớm để trang điểm cho nàng. Cuối cùng, Diệp Miểu thay một chiếc váy cúp ngực trang trọng hơn hôm qua, áo choàng cũng cởi ra, mái tóc đen dài được búi lại sau tai bằng một chiếc trâm cài hình chim sẻ.

Lúc Shana quay lưng đi, Margrethe ghé sát tai Diệp Miểu, thì thầm: "Điện hạ, tối qua ta đã trò chuyện vài câu với cô ấy, hóa ra cung điện và tháp canh phía bắc là cung điện của cố quốc vương và vương hậu tiền nhiệm của Abilene. Giờ đã phủ bụi rất nhiều năm, vẫn chưa được chuyển sang mục đích sử dụng khác, nghe nói Nữ vương vì tưởng nhớ cố huynh, hy vọng giữ nguyên trạng cung điện này, nên đã ra lệnh phong tỏa nó, không cho phép người ra vào tùy tiện."

Cố quốc vương Abilene, trong một cuộc chiến tranh mười lăm năm trước đã bất ngờ mắc bệnh qua đời, không để lại con cái. Theo chế độ của Abilene, công chúa và hoàng tử đều có quyền thừa kế. Em gái của Tiên vương sau khi trải qua nghi lễ rửa tội của giáo hội, trở thành người chấp chính mới, và vẫn vững vàng ngồi trên ngai vàng cho đến hôm nay.

Duy trì nguyên trạng cung điện để tưởng nhớ người thân là điều hết sức bình thường. Nhưng điều khiến Diệp Miểu cảm thấy có chút kỳ lạ là, Nữ vương dường như trực tiếp phong tỏa nơi đó, rồi mặc kệ, để mặc nó dần hoang phế đi... hoàn toàn đi ngược lại mục đích "bảo tồn dấu vết khi người thân còn sống".

Thôi vậy, dù sao đi nữa, câu trả lời này cũng đáng tin cậy hơn những suy nghĩ lung tung của nàng hôm qua.

Diệp Miểu kéo tay Margrethe, dặn dò cô ta dừng lại ở đó, không cần truy hỏi thêm nữa.

Dù sao, nàng cũng không định cố tình vi phạm, xông vào khu vực cấm để tìm hiểu. Sự tò mò nhỏ bé kia đã được thỏa mãn, hà tất phải đào sâu tìm hiểu những chuyện không liên quan đến mình nữa?