Là một cường giả Ma tộc, Văn Nhân Cẩm luôn tự tin mình là niềm hy vọng của tộc, gánh vác trọng trách khôi phục lại thời kỳ huy hoàng cho Ma tộc. Cho đến một lần thăng cấp, nàng phát hiện mình lại xuyê …
Là một cường giả Ma tộc, Văn Nhân Cẩm luôn tự tin mình là niềm hy vọng của tộc, gánh vác trọng trách khôi phục lại thời kỳ huy hoàng cho Ma tộc.
Cho đến một lần thăng cấp, nàng phát hiện mình lại xuyên vào một cuốn tiểu thuyết nữ cường tu tiên cổ xưa, không những thế, còn là nữ phản diện độc ác giữ vai trò quan trọng trong truyện, hết lần này đến lần khác làm nữ chính bị thương, gây cản trở cho các hoạt động của nhóm nhân vật chính, thậm chí còn hồi sinh tình nhân Ma Đế, khiến giới tu tiên một lần nữa rơi vào hiểm cảnh.
Đương nhiên, kết cục cũng chẳng hề tốt đẹp.
Nữ phản diện đã tốn bao tâm cơ dẫn nam phụ vào Ma đạo, ban đầu định biến hắn thành vật chứa cho Ma Đế, nào ngờ cuối cùng lại để nam phụ nuốt chửng Ma Đế, thống nhất Ma giới. Còn bản thân thì bị chính nam phụ tự tay xé nát thân thể, linh hồn bị ném vào Ma Diễm Thâm Uyên, ngày ngày chịu đựng nỗi đau thiêu đốt.
Văn Nhân Cẩm rùng mình một cái. Nàng không muốn chết, càng không muốn hồi sinh cái gì là Ma Đế cả. Ma giới là của nàng, nàng muốn làm lão đại!
Thế là, đội nhỏ tạm thời được thành lập đột nhiên có thêm một cô nương xinh đẹp tên Văn Cẩm.
-
Yến Cửu ghét cay ghét đắng cô nương Văn Cẩm này. Miệng lưỡi nàng trơn tru, giả dối xảo quyệt, hắn luôn cảm thấy nàng có mục đích khác. Nhưng điều khiến hắn tức giận là, ngoài hắn ra thì tất cả mọi người đều thích Văn Cẩm!
Mà điều khiến Văn Cẩm cũng khó hiểu là, nam phụ đại lão luôn lạnh lùng với nàng, một lòng một dạ si mê nữ chính, bỗng một ngày lại bá đạo đè nàng vào tường. Với ánh mắt chất chứa sự oán hận, hắn dùng đôi môi mỏng lạnh lẽo nhưng đầy nồng nhiệt và mãnh liệt hôn nàng.
—
Văn án hai.
Văn Nhân Cẩm nghĩ rằng ở chung với những người bạn đồng hành này lâu như vậy, ít nhiều cũng sẽ có chút tình cảm. Nào ngờ trong động phủ tà tu tối tăm quỷ dị, khi nàng và nữ chính nguyên tác đồng thời gặp nguy hiểm, tất cả mọi người đều bay đến cứu nữ chính nguyên tác, bỏ quên nàng hoàn toàn.
"..."
Được rồi, phải chăng nàng đã bị đối xử quá tệ?
Cảnh tượng cuối cùng trong mắt Văn Cẩm dừng lại ở hai nam một nữ giữa không trung cách đó không xa. Văn Cẩm nhìn Yến Cửu chậm một bước, không khỏi muốn cười. Tên này còn thảm hơn nàng.
Mà nam nhân giữa không trung trong khoảnh khắc đó dường như nhận ra điều gì. Cơ thể hắn đột nhiên cứng đờ, rồi bất ngờ quay đầu nhìn. Khi đối diện với hướng của nàng, sắc mặt hắn tức thì trở nên trắng bệch, nỗi sợ hãi trong mắt không thể che giấu...
Văn Cẩm mơ hồ thấy hắn run rẩy mở miệng, dường như muốn nói "chạy mau", nhưng còn chưa nghe thấy tiếng thì nàng đã mất ý thức. Khoảnh khắc nhắm mắt lại, trong đầu nàng hiện ra một khuôn mặt. Trong lòng có chút bất ngờ, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy biểu cảm phong phú như vậy trên mặt hắn. Tên này không phải xưa nay vẫn ghét nàng sao?
Nhưng nàng cũng lười suy nghĩ, dù sao nàng phải trở về làm đại ma vương rồi, sau này sẽ không còn bất kỳ liên hệ nào với bọn họ.
Cho nên nàng chẳng bao giờ ngờ được nam nhân chưa bao giờ cho nàng sắc mặt tốt kia lại vì muốn hồi sinh nàng mà chủ động đọa vào ma đạo, cắt xẻo huyết nhục của mình, rút gân cốt của mình...