Kim Lăng bất giác cong nhẹ khóe môi nở một nụ cười trào phúng đầy bất đắc dĩ.
Ba năm ở Thiên Thư Viện, nàng chưa từng được truyền thụ bất kỳ công pháp tu đạo nào. Khi ấy Kim Lăng còn thấy bất công nhưng giờ ngẫm lại có khi đó lại là vận may lớn nhất đời nàng.
Thân thể nàng không có linh khí thì tự nhiên cũng không phải lo lắng âm khí và linh khí trong cơ thể mâu thuẫn xung đột. So với người tu đạo chính tông thì trái lại Kim Lăng càng dễ dàng thích ứng với hoàn cảnh ở nơi quỷ quái này hơn.
Nữ tử áo đỏ trước mặt quanh thân khí tức rét lạnh, hắc khí quấn quanh và tu vi của nàng ta ít nhất cũng phải đạt đến Trúc Cơ kỳ. Từ đó thể đoán ra người nơi này đều dùng âm khí rèn thân, tu tà đạo, luyện ma công.
Nhưng Đồ Huyết Kiều cứu mình, rốt cuộc là muốn dẫn nàng đi đâu?
Đồ Huyết Kiều liếc mắt nhìn Kim Lăng vẫn im lặng ngồi ở phía sau, nhíu mày cảnh cáo:
“Thu hồi tâm tư không nên có của ngươi đi. Mạng của ngươi là do ta ban cho!”
Kim Lăng vội cúi đầu, giọng cung kính nói:
“Vãn bối không dám! Chỉ là trong lòng cảm thấy bản thân may mắn có thể gặp được tiền bối. Lúc này trong đầu chỉ nghĩ đến không phải ai bị lưu đày tới Hoàng Tuyền giới cũng có người cho một con đường sống. Ân cứu mạng này, vãn bối xin ghi khắc trong lòng, hiện tại không có gì báo đáp nên chỉ biết dập đầu cảm tạ!”
Dứt lời, Kim Lăng cúi người hành đại lễ, thần sắc chân thành không chút giả dối.
Đồ Huyết Kiều trông thấy vậy, trong lòng có chút hài lòng, khóe môi khẽ cong, giọng nói cũng hòa hoãn đi vài phần:
“Ngươi biết điều như thế là tốt. Ta cứu ngươi vốn là để cho ngươi gia nhập vào U Minh Tông. Về phần con đường phía trước là sinh hay tử thì còn phải xem vào tạo hóa của chính ngươi.”
U Minh Tông.
Chắc chắn là một tà tông. Nhưng là tà thì đã sao?
Chỉ cần có thể tiếp tục tu luyện, chỉ cần có thể trở nên cường đại, chỉ cần có thể sống sót thì Kim Lăng nàng không ngại nó là tà ma hay chính đạo!
“Tới rồi!”
Đồ Huyết Kiều nhẹ vung tay phải, hồng lăng dưới chân đột ngột tăng tốc lao vυ"t xuống như tia chớp. Âm phong gào thét tạt vào mặt đau rát khiến Kim Lăng không mở nổi mắt. Nàng chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy dãy núi trập trùng u tối phía trước.
Một tòa núi hiểm trở nhô thẳng lên trời, vách đá dựng đứng cùng các quái thạch tua tủa như răng nanh dữ tợn. Bên dưới núi là sương đen dày đặc cuộn trào như ma vụ, âm khí ngưng tụ lạnh đến thấu xương khi chỉ thoáng chạm vào thân thể đã làm cho Kim Lăng cứng đờ cả người.
Cảm giác như nếu ai đó khẽ chạm vào thì thân thể nàng sẽ vỡ vụn như pha lê lạnh giá vậy.
Đột nhiên, một trận quỷ khóc sói gào vang dội như xuyên thẳng vào thức hải, âm thanh chói tai ấy khiến Kim Lăng bỗng trở lên toàn thân run rẩy. Thần thức nàng chấn động mãnh liệt, bắt giữ được vô số tạp loạn cảm xúc đang điên cuồng tràn vào, có hoảng sợ, bi thương, cuồng nộ, oán hận, tuyệt vọng… tầng tầng lớp lớp như sóng dữ tràn lan khắp thức hải.
Những cảm xúc tà ác ấy càng lúc càng mạnh và không ngừng khuếch tán trong đầu nàng như muốn xé toạc linh hồn.
Lúc này Kim Lăng chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nổ tung, cuối cùng không nhịn được mà khẽ kêu lên một tiếng. Máu tươi nóng hổi trào ra từ mũi, nhuộm đỏ nửa gương mặt.
Đúng lúc đó, một chùm ánh sáng đỏ sẫm từ giữa trán bắn thẳng vào ấn đường, lạnh lẽo mà sắc bén. Tất cả đau đớn, hỗn loạn, oán khí cuồng nộ trong khoảnh khắc liền tan biến sạch sẽ như thể chúng chưa từng tồn tại.
Giọng nói của Đồ Huyết Kiều lạnh nhạt vang lên sau lưng Kim Lăng:
“Tây trạch của U Minh Tông ta là nơi chôn thi của tam đại chiến trường năm xưa. Âm phong tụ hội, sát khí kết thành thiên hình sát trận. Nếu không đạt tới Trúc Cơ cảnh thì ắt sẽ bị âm sát cuốn thân dẫn đến tình trạng nổ tung mà chết. Ngươi hãy khắc sâu những điều đó vào lòng.”
Sau một khắc nữa thì sương đen mới dần tan đi, tầm nhìn phía trước bỗng đột ngột mở rộng.
Trước mặt Kim Lăng lúc này hiện ra một tòa quỷ cung khổng lồ với khí thế âm trầm đáng sợ. Một bên có vô số bạch cốt chất đống thành một cây cầu xương trắng kéo dài vào tận tầng sương mù. Bên kia thì nổi bật lên một pho tượng đầu lâu khổng lồ cao ba trượng, xương sọ đen nhánh như luyện từ oán khí ngàn năm.
Kim Lăng chỉ khẽ nhìn qua mà đã cảm thấy một áp lực khủng khϊếp như từ thời Hồng Hoang viễn cổ, tựa như mãnh thú há miệng rống giận lao đến. Một hơi lạnh tràn thẳng vào tim gan khiến nàng bất giác dựng đứng tóc gáy, linh hồn phát run.
Kim Lăng nắm chặt bàn tay, thầm hít sâu một hơi dài.
Quả nhiên là một tà tông, tà ma đến mức không thể tà hơn nữa!