Đêm ấy yên tĩnh không có việc gì phát sinh nên Kim Lăng như thường lệ ngồi xuống tu luyện Tinh Hà Đồ.
Từ khi bắt đầu tu hành bộ công pháp luyện thần này, nàng đã không còn ngủ say như người thường nữa. Chỉ cần thần thức chưa cạn kiệt thì Kim Lăng có thể luôn giữ đầu óc thanh tỉnh, tỉnh táo như ban ngày.
Khi trời vừa hửng sáng, Kim Lăng theo lệ cũ đi đến hẻm núi kiểm tra đám chủng hồn đang được bồi dưỡng. Mọi việc vẫn diễn ra đúng trình tự bà không có biến cố nào.
Nếu chỉ là bồi dưỡng chủng hồn đạt tới phẩm chất đồng đều thì chỉ cần nửa tháng là đủ. Đến lúc đó nàng có thể giao một đợt chủng hồn rồi nghĩ cách gom thêm nhiều chủng hồn mang về sau.
Dựa vào năng lực hiện tại của Tụ Âm trận mà nàng bố trí trong hẻm núi, mỗi tháng sẽ bồi dưỡng được ba mươi con hạ phẩm u hồn cũng chẳng phải chuyện khó.
Tại lối vào hẻm núi, Kim Lăng còn tự mình bố trí một bộ chướng mục trận.
Trận pháp này tuy không chịu nổi một đòn mạnh nhưng cũng đủ để ngăn cách thanh âm và che giấu trước thần thức điều tra của tu sĩ dưới Trúc Cơ kỳ. Nếu có kẻ mang ác ý đến gần và động vào trận pháp thì nàng sẽ lập tức phát giác.
Vừa ra khỏi hẻm núi, Kim Lăng đã bắt gặp Ân Tà đang đi đi lại lại trước cửa động phủ mình với vẻ mặt nặng nề, thần sắc u ám và dường như đang có chuyện khó nói.
Kim Lăng mời Ân Tà vào trong.
Ân Tà không vòng vo mà lập tức đặt một hộp gỗ lên bàn, sau đó trịnh trọng nói:
"Ta nghe nói sư muội đang cần một đoạn Cực Âm Mộc, vừa khéo nơi này ta có một khúc nên đặc biệt mang tới tặng muội."
Kim Lăng chỉ khẽ liếc qua hộp gỗ rồi dời mắt đi, thần sắc thản nhiên. Ưu đãi đưa tới tận cửa, xưa nay chẳng phải chuyện tốt lành gì cả.
Nàng nhàn nhạt mở lời:
"Sư huynh có gì cứ nói thẳng, tiểu muội vốn không thích nói chuyện vòng vo."
Ân Tà cười khổ nói:
"Quả thật là có việc cần làm phiền sư muội. Chuyện này… có phần mạo muội và mong được sư muội giúp đỡ."
Kim Lăng không nói mà chỉ im lặng chờ Ân Tà giải thích. Một lát sau, Ân Tà chậm rãi cất lời, giọng trầm khàn:
"Ta từng có một người thê tử và đã qua đời cách đây năm năm. Nhưng lòng ta vẫn không nỡ để nàng chịu cảnh âm dương cách biệt. Nên ta muốn lấy tinh huyết nàng lưu lại làm dẫn, tìm cách truy bắt thần hồn đưa nàng quay về nhân thế."
“Chuyện này… hoàn toàn không thể nào!”
Kim Lăng nhíu chặt mày, giọng mang theo vài phần kích động.
“Sư huynh hẳn cũng rõ thuật nghịch thiên cải mệnh như hồi sinh chi thuật chỉ có tu sĩ Hóa Thần kỳ mới có thể lĩnh ngộ được đôi chút. Cho dù hao tận tạo hóa trời đất thì cũng chưa chắc có thể thành công!”
Nếu thật sự đơn giản như vậy… thì phụ thân nàng - một nam tử thiết cốt kiên cường năm đó đã chẳng phải mỗi đêm ngồi thẫn thờ trước Hàng Ma Xử, thần sắc bi thương như tro tàn.
Đã chẳng đến mức chỉ vì nghe phong thanh có kẻ nắm giữ hồi sinh chi pháp mà lập tức bỏ lại nàng mà một đi không trở lại…
“Ta biết!”
Ân Tà bỗng nói lớn tiếng và không còn giữ vẻ lễ độ như trước. Đôi mắt đỏ hoe, giọng nói khản đặc:
“Ta không phải muốn chân chính hồi sinh nàng… Ta chỉ mong tìm lại một mảnh thần hồn còn sót của nàng thôi. Chỉ cần một chút là đủ!
Khi đó, ta có thể dùng pháp luyện thi đem nàng tế luyện, dùng toàn bộ linh lực cả đời ta để trợ nàng hóa thành thi yêu…
Nếu thuận lợi, nàng sẽ có được nguyên thần, có được ký ức kiếp trước… Chỉ cần như vậy… có lẽ… có lẽ nàng vẫn còn nhớ đến ta.”
Thi yêu…
Đó là loại tồn tại chỉ có cường giả Hóa Thần kỳ mới có thể luyện thành.
Lòng Kim Lăng khẽ chấn động.
Nàng mhìn thân thể gầy gò của Ân Tà, trong khoảnh khắc Kim Lăng cảm giác như thấy một ngọn núi hùng vĩ cao ngất đang đứng sừng sững trước mặt nàng - vững chãi, kiên định, chất chứa một sức mạnh vô tận đến khó hiểu.
Nàng trầm giọng hỏi:
“Sư huynh định dùng cách gì để sưu hồn?”
Thấy Kim Lăng không giống như những kẻ khác, không mắng hắn là si tâm vọng tưởng, trong lòng Ân Tà trào dâng một tia cảm kích. Hắn lập tức lấy từ trong tay áo ra một cuộn da thú cổ xưa, trịnh trọng đưa tới:
“Dùng Châm Hồn Đoạt Phách trận! Đây là trận đồ.”
Kim Lăng đón lấy cuộn da mở ra nhìn. Trên mặt da thú hiện lên từng tầng từng tầng phù văn tinh vi phức tạp, ẩn ẩn vận chuyển sinh tử đại đạo.
Dù chỉ thoáng nhìn qua, nàng đã cảm thấy sát khí âm lãnh phủ khắp sống lưng.
Nhưng… tu vi nàng hiện giờ vẫn còn quá thấp, không đủ để lý giải hết thâm ý trong đó.
Kim Lăng ngẩng đầu, trả lại trận đồ cho Ân Tà rồi lắc đầu nói:
“Phù trận này ta chưa từng thấy qua. Lấy cảnh giới hiện tại của ta thì thực sự là không thể giúp được sư huynh. Nếu sau này ta đột phá Trúc Cơ kỳ, có lẽ… có thể thử một lần.”
Ân Tà không do dự, đáp ngay:
“Ta có thể chờ!”