Chương 28: Tìm Cách Kiếm Minh Châu

Số lượng quỷ tốt có thể điều khiển được hoàn toàn phụ thuộc vào cường độ thần thức, điều này khiến Kim Lăng không khỏi ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.

Thông thường, đệ tử cảnh giới Ngưng Khí muốn khống chế một con quỷ tốt thì ít nhất cũng phải đạt đến tầng năm. Đến cảnh giới Trúc Cơ mới có thể thử sức điều khiển hai con quỷ tốt cùng lúc.

Còn Kim Lăng, nàng chưa từng thử qua và cũng không rõ bản thân rốt cuộc có thể khống chế, sử dụng được bao nhiêu con.

Tiếp tục đọc xuống dưới, Kim Lăng khẽ nhíu mày. Quỷ tốt sau khi tế luyện xong cần phải có nơi trú ngụ ổn định, nếu không âm khí trong thể nội sẽ dần tản mát khiến thực lực suy giảm.

Chúng thường chọn Cực Âm Mộc hoặc những pháp khí chuyên dụng làm chỗ cư trú. Trong đó, Cực Âm Mộc chính là vật thích hợp nhất, bởi loại gỗ này phải sinh trưởng ở nơi âm khí dày đặc suốt hơn năm mươi năm, bản thân nó có thể hấp dẫn âm khí tụ hội và cũng là nơi trú ngụ lý tưởng cho quỷ tốt.

Thế nhưng, Cực Âm Mộc trong U Minh Tông e rằng đã sớm bị thu gom sạch sẽ.

Ba mảnh đất chôn thi lớn kia có lẽ vẫn còn nhưng hiện tại nàng căn bản không có thực lực để đặt chân tới đó. Bởi chỉ cần một con ác quỷ ngoài hoang dã thôi cũng đủ khiến nàng mất mạng.

Thế là Kim Lăng vội đến Tụ Âm Đường tra xét danh mục vật phẩm. Một khối Cực Âm Mộc loại thường cũng cần đến một nghìn minh châu, chưa kể còn phải thêm năm điểm cống hiến mới đổi được một khối.

Chẳng lẽ lại phải chờ thêm một tháng nữa?

Phải nghĩ cách nhanh chóng kiếm đủ minh châu mới được!

Chuyện này với Kim Lăng lúc này, chính là việc cấp bách hàng đầu. Mang theo tâm sự ngổn ngang quay về Phệ Hồn Cốc, Kim Lăng bỗng bắt gặp Đào lão nhân đang ngồi xổm ven đường khóc hu hu như hài tử.

Đào lão nhân là người lớn tuổi nhất trong số đệ tử ở Phệ Hồn Cốc. Bởi vì tư chất có hạn nên lão đã tu luyện mãi mới đạt tới Ngưng Khí tầng sáu rồi dừng lại và kể từ đó không thể đột phá thêm.

Về sau, Đào lão nhân chỉ có thể an phận ở lại Phệ Hồn Cốc, nhẫn nại sống qua chuỗi ngày cuối đời.

Kim Lăng bước tới dò hỏi mới biết đầu đuôi sự tình: thì ra nhi tử của Đào lão nhân không biết hối cải, đã vụиɠ ŧяộʍ lấy trộm toàn bộ minh châu của lão.

Hiện tại, cơ thạch trong Tụ Âm trận của lão đã hư hỏng, minh châu tích góp đổi được cơ thạch mới cũng chỉ còn dư lại tám mươi viên.

Chính vì đứa con bất hiếu kia mà chẳng ai trong cốc dám cho Đào lão nhân mượn minh châu, sợ rằng cho mượn đi rồi thì không thu lại được.

“Ta giúp lão tu sửa còn cơ thạch lão tự mua và ta chỉ lấy công tám mươi minh châu là xong.”

Kim Lăng dứt khoát nhận lấy mối làm ăn này. Dù ít nhưng cũng là của quý, tích tiểu thành đại thì nàng chẳng có lý do gì để bỏ qua.

Khi Tụ Âm trận mới được khắc xong, Đào lão nhân rơi nước mắt xúc động, hai tay run rẩy lấy ra tám mươi minh châu rồi còn liên tục khom người cảm tạ Kim Lăng:

“Nếu sớm biết ngươi có bản lĩnh này, chúng ta đã sớm tìm ngươi giúp đỡ chứ còn ai thèm đến Vạn Pháp Đường làm gì nữa! Tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy!”

Phải rồi… kiếm được đồng nào hay đồng ấy.

Tụ Âm trận hay Vây Linh trận với nàng hiện tại đều chỉ là tiểu trận đơn giản không đáng nhắc đến. Phệ Hồn Cốc mà có ai cần tu bổ phù trận, nàng đều có thể nhận lấy.

Kim Lăng cũng không quá tính toán, nàng thuận tay trả lại cho Đào lão nhân năm viên minh châu xem như cảm ơn. Sau đó dặn:

“Làm phiền lão nhân gia giúp ta truyền lời: ta có thể nhận tu sửa phù trận, phí tổn vẫn là tám mươi minh châu nhưng chuyện này phải giữ kín và tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài.

Nếu ai làm lộ chuyện này ra thì về sau đừng trách ta không tiếp nhận tu sửa nữa. Ngoài ra, nếu có ai sở hữu Cực Âm Mộc thì xin lão giúp ta hỏi một tiếng, ta muốn thu mua một đoạn.”

Đào lão nhân vỗ ngực cam đoan với Kim Lăng rồi lập tức chống gậy đi khắp nơi loan báo cho các đệ tử khác.

Được thêm một đường kiếm tiền quả là chuyện vui nhưng phù trận trong Phệ Hồn Cốc cũng không thường xuyên hư hỏng, muốn dựa vào đây để kiếm đại lượng minh châu thì không thực tế.

Kim Lăng biết rõ điều ấy nên trong lòng cũng đã bắt đầu nghĩ đến những cách khác.