Kim Lăng chẳng thèm để ý tới sắc mặt đang tái xanh như tờ giấy của Thái Mịch mà nàng thản nhiên dùng một ngàn minh châu đổi lấy một quyển Ngự Quỷ Quyết. Đây cũng là quyết định mà Kim Lăng đã cân nhắc kỹ càng.
Tu vi hiện tại của nàng mới chỉ là Ngưng Khí tầng hai, mà khi chưa đến Ngưng Khí tầng bốn thì căn bản chưa thể tu luyện được Mị Vũ Thiên Hương, công pháp công kích chủ đạo của nữ tu trong tông.
Bởi vậy, nàng muốn bảo mệnh thì phải tìm con đường khác.
Trong những lựa chọn còn lại chỉ có Ngự Quỷ Quyết và Ngự Thi Thuật là khả thi. Cả hai đều thuộc loại công pháp cơ bản nên khi đổi thì không cần tốn đóng góp hay cống hiến.
Nhưng chỉ có điều việc tu thi đạo nàng không am hiểu mà dưỡng thi thì tiêu hao lại cực lớn, không khác gì kiếm tu dưỡng kiếm, Kim Lăng cảm thấy không có chút lời lãi nào.
Trái lại, Ngự Quỷ Quyết chỉ cần luyện hóa được một u hồn hạ phẩm là có thể tế luyện thành một con tiểu quỷ hộ thân, nàng lập tức có thể bắt đầu vận dụng pháp quyết này.
Vốn Kim Lăng cho rằng phải mất thêm hai tháng nữa mình mới có đủ minh châu để đổi lấy, không ngờ hôm nay lại tiện tay hốt được món hời lớn từ chỗ Thái Mịch, quả là một niềm vui ngoài dự liệu.
Số minh châu còn dư lại, Kim Lăng dùng để đổi lấy mười hai khối cơ thạch để chuẩn bị gia cố thêm cho vây linh trận ở khe núi.
Lãnh nhận xong mười con chủng hồn của tháng này, trong túi nàng lúc này cũng chỉ còn đúng sáu mươi minh châu, nghèo đến mức lại quay về cảnh không xu dính túi.
Khi Kim Lăng đang chuẩn bị xoay người rời đi thì sau lưng vang lên một giọng nữ chát chúa, đầy châm biếm:
“Ồ, ta cứ tưởng là ai. Hóa ra lại là ngươi à, tiểu khất cái!”
Trước cửa một nữ tử vận trường y sắc vàng nhạt đứng thẳng, dung nhan diễm lệ nhưng nụ cười trên môi lại đầy vẻ cay độc, khóe mắt lộ rõ khắc nghiệt. Nàng ta trừng trừng nhìn Kim Lăng, ánh mắt như dao hận không thể thiêu thủng khuôn mặt kia ngay tức khắc.
Người tới chẳng phải ai khác, chính là nữ tử ngày đó bị Đồ Huyết Kiều đẩy cho Trác Ngọc mang về Hợp Hoan Phong.
Thần thức Kim Lăng đảo qua, phát hiện đối phương cũng đã là tu sĩ Ngưng Khí tầng hai. Mi tâm nàng ta vẫn đính chu sa đỏ rực, toàn thân đeo đủ loại ngọc bài linh thạch khi bước đi thì kêu leng keng. Nên xem ra ngày tháng ở Hợp Hoan Phong của nàng ta chắc hẳn cũng không tệ, có lẽ cuộc sống của nàng ta khá là an nhàn sung sướиɠ.
Kim Lăng chẳng buồn để tâm nên nàng xoay người định rời đi.
Nữ tử kia lại vung tay cản ngay đường đi của Kim Lăng, nàng ta gằn giọng đầy ác ý:
“Muốn đi? Để lại hai chân rồi bò ra ngoài cho bản cô nương!”
Ngay lúc bầu không khí căng thẳng đến cực điểm, một giọng nam ôn hòa từ xa truyền đến:
“Thi Linh, chớ vô lễ!”
Một công tử áo trắng từ xa chậm rãi bước tới. Trên tay hắn ta cầm quạt xếp, phong thái thư sinh nhã nhặn, lông mày như vẽ, mắt sáng như sao khi vừa bước đến đã khiến người nhìn phải chú ý.
Hắn ta trông như ngọc công tử bước ra từ họa quyển, mày kiếm mắt sáng, giọng nói dịu dàng. Hắn bước đến chắp tay hành lễ với Kim Lăng, ánh mắt đào hoa lưu chuyển, ẩn chứa vài phần mị hoặc khiến toàn thân Kim Lăng khẽ run lên.
Lại là mị thuật!
Từng trải qua mị thuật trên người Thích Huyên Nhi nên Kim Lăng sớm đã có phòng bị. Nàng vận thần thức bảo hộ con mắt trái, thoắt cái đã nhìn thấu dung mạo thật của bạch y công tử kia.
Chẳng qua cũng chỉ là mi mục thanh tú, hoàn toàn không thể so với Ân Tà khí độ bất phàm. Đôi mắt đào hoa của hắn ta quét ngang đảo dọc khiến người vừa nhìn đã thấy chán ghét tận tâm can.
“Đều là đồng môn sư tỷ sư muội, Linh Nhi vô lễ nên tại hạ thay nàng xin lỗi sư muội.”
“Công tử~”
Thi Linh vừa dậm chân vừa làm nũng, giọng nói uyển chuyển lả lướt của nàng ta khiến Kim Lăng nghe mà trong lòng buồn nôn không chịu nổi.
Thế nhưng hai kẻ kia dường như chẳng mảy may nhận ra, vẫn mặt đối mặt đưa tình liếc mắt, ánh mắt nam tử có trách cứ nhưng phần nhiều lại là sủng nịch, còn ánh mắt nữ nhân kia thì giận dỗi pha lẫn e thẹn.
Xem ra, Thi Linh chính là đỉnh lô song tu mà vị công tử kia chọn lựa.
Kim Lăng nhíu mày, nàng không muốn dây dưa thêm nên lạnh nhạt nói:
“Ta còn có việc nên không tiện ở lại đây lâu.”
Chuyện vặt vãnh thế này, nàng chẳng có thời gian bận tâm. Chỉ khi thực lực đủ mạnh mới có thể thẳng tay tiêu trừ lũ ong bướm này không chút do dự.
Thế nhưng khi Kim Lăng chưa kịp rời đi, vị công tử kia đã bước tới chặn đường nàng.
Kim Lăng thầm mắng một tiếng: Hôm nay ra cửa không xem hoàng lịch, thế nào lại xui xẻo gặp phải loại mặt hàng này!
“Tại hạ Khúc Mặc Trần, không biết sư muội xưng hô thế nào?”
Khúc Mặc Trần khẽ cong khóe môi, đôi mắt đào hoa nhìn Kim Lăng không chớp, mang đầy ý tứ ve vãn.