Lại thêm một ngày trôi qua, Kim Lăng cuối cùng cũng khắc hoạ xong một bộ trận pháp kết hợp giữa Tụ Âm trận và Vây Linh trận khiến nàng vừa lòng.
Tu vi của nàng hiện tại còn quá mức thấp kém, chỉ riêng việc khắc Tụ Âm trận đã vô cùng chật vật. May thay trong tay còn có một viên Dưỡng Âm Đan, nhờ đó Kim Lăng mới miễn cưỡng hoàn thành thêm được cả Vây Linh trận.
Kim Lăng cẩn trọng đo đạc địa thế trong hẻm núi, trong lòng đã thấp thoáng nảy sinh một ý niệm, tuy vậy lúc này vẫn còn quá sớm để hành động.
Nàng chọn lấy một vị trí thích hợp, bày ra hai trận pháp Tụ Âm và Vây Linh. Khi trận pháp được kích hoạt, âm khí trong vùng xung quanh lập tức hội tụ lại như thuỷ triều đổ về. Mật độ âm khí thậm chí còn dày đặc hơn rất nhiều so với khi chỉ có một mình Tụ Âm trận vận hành.
Vấn đề lúc này là làm sao dẫn chủng hồn tới đây. Nếu trực tiếp mở Vây Linh trận ra, chỉ e chủng hồn sẽ cảm ứng được mà bỏ chạy ngay lập tức.
Trước đó Kim Lăng chỉ mải lo khắc trận phù, lại quên mất phải nghĩ cách dẫn dụ chủng hồn, thật là sơ suất.
“Kim Lăng tỷ tỷ? Tỷ ở đâu vậy?”
Từ phía bên kia thạch động vang lên tiếng gọi náo loạn. Phượng Vũ cùng Phượng Nhạc không ngờ cùng đến nơi này.
Kim Lăng bước chậm rãi từ hẻm núi đi ra và nhìn thấy hai người bọn họ đang hoảng hốt bám chặt lấy nhau, thân mình còn có chút run rẩy.
Đặc biệt là khi tiếng tru của chủng hồn vang vọng quanh đây, cả hai đều bị dọa đến giật mình nhảy dựng. Vừa trông thấy Kim Lăng, hai người như nhìn thấy cứu tinh mà vội vã chạy đến, một trái một phải níu chặt lấy Kim Lăng không buông tay.
“Kim Lăng tỷ tỷ, sao tỷ có thể ở lại một nơi đáng sợ thế này được chứ!”
Phượng Vũ vừa khóc vừa nói, nàng là người nhát gan nhất trong ba người ở đây nên suốt dọc đường đi đã bị doạ không ít. Phượng Nhạc đỡ hơn một chút, gật đầu phụ hoạ:
“Đúng vậy đó Kim Lăng tỷ tỷ, tỷ vẫn nên theo bọn muội quay về thì hơn. Dưỡng hoa thật sự không khó, bọn muội có thể giúp tỷ mà!”
Kim Lăng nhìn hai người đơn thuần, trong lòng không khỏi cảm khái. Nàng đưa hai người trở lại thạch động, khi vừa vào trong Phượng Vũ và Phượng Nhạc đã nhanh chóng lấy từ túi trữ vật ra một khay điểm tâm hình hoa có sắc đỏ, vàng, xanh lá, lam nhạt, tím nhạt đan xen, tựa như cầu vồng thu nhỏ trải đều trên bàn, trông vừa tinh xảo lại bắt mắt vô cùng.
“Kim Lăng tỷ tỷ, ở đây chắc chắn tỷ ăn uống chẳng được ngon lành gì đúng không?”
Phượng Vũ vừa bày điểm tâm vừa nói, ánh mắt nàng ta long lanh nhìn Kim Lăng, giọng tràn đầy mong chờ:
“Nhà chúng ta khi trước vốn là mở tiệm bánh, mấy món này đều là do bọn muội tự tay làm, tỷ mau nếm thử xem có hợp khẩu vị không.”
Phượng Nhạc đứng bên cũng gật đầu phụ hoạ, vẻ mặt mang theo ý chờ mong.
Ở nơi thâm sơn cùng cốc này, các nàng sống vất vả lại không có người thân cận nào giúp đỡ, duy chỉ có Triệu Tĩnh cùng Kim Lăng là đối xử tử tế với họ.
Bởi vậy, hai tỷ muội từ trong tâm đã xem Kim Lăng như tỷ tỷ ruột thịt mà đối đãi.
Kim Lăng với tay lấy một miếng bánh đưa lên miệng nếm thử, quả nhiên ngọt ngào thơm mềm, dư vị còn đọng lại trên đầu lưỡi. Nàng nhịn không được cong môi cười nhưng giọng nói vẫn không giấu được vẻ trách yêu:
“Hai tiểu nha đầu các muội đến giờ ngay cả tầng đầu tiên của Ngưng Khí cảnh còn chưa bước vào, vậy mà cũng dám chạy ra ngoài đi loạn xạ. Không sợ khi Phương Dung sư tỷ từ Huyễn Âm Động quay về, sẽ lập tức trói các muội quẳng về Hợp Hoan Phong sao?”
Phượng Vũ lập tức xụ mặt, lí nhí đáp:
“Sợ chứ… Nhưng Triệu sư tỷ đang bế quan, bọn muội thật sự không biết phải làm sao nên mới tới tìm tỷ đó…”
Phượng Nhạc cũng gật đầu theo:
“Đúng vậy, bọn muội gần đây đã có thể cảm nhận được âm khí rồi. Chỉ là rất kỳ quái, mỗi lần khi chưa kịp dẫn khí vào đan điền thì khí âm đã tan biến mất. Đáng tiếc là viên Dưỡng Âm Đan cuối cùng bọn muội cũng đã dùng rồi, bằng không chắc chắn có thể một hơi xông thẳng lên Ngưng Khí cảnh tầng một.”
Hai người rõ ràng mang theo tâm tư cầu viện mà đến. Kim Lăng thấy thế cũng không trách, ngược lại còn cảm thấy vui thay cho các nàng. Dù sao thì có thể cảm nhận được âm khí là bước đầu tiên trọng yếu để bước vào tu đạo.
Kim Lăng khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói:
“Vấn đề của các muội gặp phải ta cũng đã từng trải qua. Khi ấy âm khí chưa kịp chảy vào đan điền đã tản mất trong kinh mạch, chỉ có thể trơ mắt nhìn mà bất lực. Có điều…”
Nói đến đây ánh mắt Kim Lăng lóe lên tia sáng:
“…. Nếu dùng Tụ Âm trận để trợ lực, chưa biết chừng có thể cải thiện được tình trạng này.”