Tụ Âm Đường được xây dựng ngay trên bộ xương ngực khổng lồ của một cự thú Hồng Hoang, từ xa nhìn lại đã có thể cảm nhận được luồng uy áp cường đại còn sót lại trên thân cốt kia. Cảm giác ấy như xuyên qua xương tủy khiến người ta không khỏi rúng động trong lòng nên nào dám vọng động làm càn chốn này.
Phía trước cửa Tụ Âm Đường, trên vách tường có treo một hàng mộc bài ghi lại những vật phẩm mà đệ tử ngoại môn có thể dùng minh châu hoặc cống hiến để đổi lấy.
Một viên Dưỡng Âm Đan cần một trăm viên minh châu cùng một điểm cống hiến tông môn; một quyển pháp quyết hạ phẩm thấp nhất cũng phải tốn năm trăm minh châu kèm theo năm điểm cống hiến; nếu là một món pháp khí nhất phẩm thì lại càng cần đến một ngàn minh châu cùng mười điểm cống hiến.
Quả thật… vô cùng đắt đỏ!
Kim Lăng lại nhìn sang một bảng mộc bài khác ghi các nhiệm vụ đang được ban bố.
Hiện tại ngoại trừ nhiệm vụ dưỡng linh hoa ra thì khả năng của nàng chỉ có thể tiếp nhận thêm bốn loại nhiệm vụ đơn giản khác: thứ nhất là gieo trồng Huyết Mễ, thứ hai là thu nhặt hủ thi từ Luyện Thi Đài, thứ ba là nuôi hồn cho Quỷ Ảnh Động còn lại là hai loại nhiệm vụ đặc thù.
Có một đệ tử đứng gần đó thấy ánh mắt Kim Lăng dừng lại trên hai nhiệm vụ đặc thù liền tốt bụng nhắc nhở:
“Ngươi chớ có thấy hai nhiệm vụ kia trông tưởng dễ mà hiểu nhầm. Nhiệm vụ thứ nhất là xử lý tạp vụ trong Trùng Cốc nhưng mà trong mười năm qua, mười người vào thì mười người đều bị Cổ bà trong đó dùng cổ trùng khống chế và không ai còn toàn mạng trở ra.
Còn nhiệm vụ thứ hai là quét dọn quảng trường trước Vạn Pháp Đường, tuy phần thưởng cao nhưng mỗi tháng đều có đan đấu và quảng trường đều bị người ném tan tác, mỗi lần quét tước chẳng khác nào xây lại từ đầu. Không những mệt nhoài thân xác, mà ngay cả tài liệu dùng quét dọn cũng phải tự mình xuống núi mua lấy.”
Kim Lăng hơi cúi đầu tỏ ý cảm tạ thiện ý của vị sư huynh kia. Trước kia ở trong sách nàng từng đọc qua về Trùng Cốc, nơi ấy là một trong sáu mạch của U Minh Tông, song lại chỉ có duy nhất một người trấn giữ: người này là Cổ bà.
Cổ bà không thu bất kỳ ai làm đồ đệ, có lẽ đây chính là một nhân vật cực kỳ đáng sợ.
Kim Lăng cũng từng nghe nói đến chuyện tranh đoạt đan dược trong tông môn. Vì U Minh Tông mỗi tháng chỉ phát cho đệ tử cảnh giới Ngưng Khí mười viên Dưỡng Âm Đan.
Mỗi khi phát đan thì mười viên đều được phong ấn trong bình dược và được niêm phong kín suốt ba canh giờ để toàn bộ đệ tử Ngưng Khí trong tông tranh đoạt lẫn nhau, ai đoạt được thì thuộc về người đó. Tất cả toàn bộ dựa vào bản lĩnh bản thân của mình.
Trong số ấy, ngoại môn đệ tử đông nhất và họ đều tụ tập tại quảng trường trước Vạn Pháp Đường tham chiến. Pháp bảo, pháp thuật bay loạn khiến cho linh lực cuồng bạo không ngừng va chạm nên thử hỏi quảng trường ấy mà không bị hủy cũng là chuyện lạ, chẳng trách mỗi lần quét dọn đều như trùng kiến lại từ đầu.
Hai nhiệm vụ kia Kim Lăng đành gác lại, vậy chỉ còn ba nhiệm vụ còn lại để cân nhắc. Huyết mễ và linh cốc đều là tài liệu thiết yếu hằng ngày, song chu kỳ gieo trồng quá dài cộng thêm việc thu hoạch ít ỏi nên có vẻ không mấy đáng giá, cũng chẳng thích hợp cho tình cảnh hiện tại của nàng.
Luyện Thi Đài là một mạch chuyên tu Ngự Thi Thuật, muốn luyện thi thì trước hết phải thu thập hủ thi tốt để tế luyện và luyện sử.
Nhưng việc ra ngoài tìm hủ thi tốt thì phần nhiều phải dựa vào vận khí, kẻ xui xẻo thì hơn nửa năm cũng chưa chắc thu được thứ gì, mà dù vận khí tốt khi tìm được rồi nhưng mà có ai dám chắc trên đường quay về sẽ không bị người chặn cướp?
Cho nên trước khi bản thân có đủ năng lực bảo vệ mình thì nhiệm vụ này cũng khó mà đảm đương nổi.
Suy đi tính lại, cuối cùng chỉ còn lại nhiệm vụ dưỡng hồn cho Quỷ Ảnh Động là xem ra còn tạm ổn.
Tông môn sẽ phân cho mỗi người một khu vực nhỏ trong Phệ Hồn Cốc để làm nơi dưỡng hồn, đồng thời phát mười chủng hồn mỗi tháng.
Đệ tử dưỡng hồn chỉ cần nộp lại sáu con u hồn hạ phẩm đã được nuôi tốt để trừ phí, số dư ra có thể quy đổi thành điểm cống hiến hoặc minh châu. Mà một con có thể đổi được một điểm cống hiến hoặc một trăm minh châu, nghe qua quả thật cũng khá đáng giá.
“Chọn cái này đi.” Kim Lăng chỉ vào nhiệm vụ dưỡng hồn rồi nói.
“Ngươi xác định?”
Vị đệ tử kia nhướng mày nhìn nàng, giọng mang theo vài phần hoài nghi:
“Ngươi không ở Hồng Diệp Cốc yên phận dưỡng hoa một đến hai năm mà lại muốn đến dưỡng hồn? Ta nhắc nhở ngươi trước, tuy nhìn qua nhiệm vụ dưỡng hồn thù lao cao nhất, nhưng rất có thể ngươi sẽ lời chẳng đủ bù lỗ, thậm chí… sẽ mất mạng!”
“Vì sao lại nói vậy?” Kim Lăng nhíu mày hỏi lại.