Chương 12: Thuần Âm Chi Thể

Hôm ấy, khi Kim Lăng dẫn thêm một tia âm khí nhập vào luồng khí xoáy trong đan điền thì bất ngờ đan điền khẽ chấn động, thần thức cũng theo đó bị chấn cho tản loạn như sóng vỗ bờ, từng đợt vỡ vụn.

Thế nhưng Kim Lăng vẫn trấn định như thường, không chút hoảng loạn. Dựa theo lộ tuyến vận hành ghi chép trong Mị Vũ Thiên Hương, nàng vận khí dẫn dắt luồng âm khí cuồng loạn kia xuôi theo kinh mạch chậm rãi du tẩu khắp toàn thân. Đến cuối cùng, dòng khí ấy lại ngoan ngoãn hồi quy đan điền và hợp thành một vòng nội tức tuần hoàn trọn vẹn.

Luồng khí xoáy trong đan điền dần ổn định, xoay chuyển đều đều như nước chảy thành dòng và ước chừng mỗi ba canh giờ có thể hoàn tất một vòng tự vận chuyển.

Khi ba vòng chu thiên kết thúc, Kim Lăng chỉ cảm thấy toàn thân nóng lên, khí huyết thông suốt và thân thể cũng nhẹ nhõm hẳn ra.

Kim Lăng mở mắt ra nhìn quả nhiên lúc này trên người đã bài xuất một lớp tạp chất đen ngòm, tanh nồng gay mũi và đó là dấu hiệu thân thể bắt đầu tẩy tủy đổi cốt, bước vào con đường tu hành chân chính.

Lúc tắm rửa, Kim Lăng cầm bao “thiên hương dược” lên ngắm nghía một hồi, sau khi do dự giây lát cuối cùng vẫn lựa chọn thu lại.

Mùi hương mê người gì đó… hiện tại nàng còn chưa cần đến.

Ánh mắt dừng lại nơi đan điền, nơi ấy giờ đã ngưng tụ thành một luồng khí xoáy to cỡ hạt đào đang ánh lên sắc u lam nhàn nhạt, từng vòng từng vòng xoay chậm trong tĩnh mịch.

Đó cũng là kết quả nàng từng bước một dẫn âm khí luyện hóa mà thành.

Kim Lăng thở ra một hơi thật dài, đáy lòng nàng dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có.

Ngưng Khí tầng một.

Kim Lăng nàng cuối cùng cũng không còn là phàm nhân không có tu vi nữa.

Sau mười mấy ngày bế quan, khi vừa đẩy cửa phòng ra, ánh dương rực rỡ đã tràn ngập khắp sân.

Kim Lăng khẽ nhắm mắt hít sâu một hơi, nàng tham lam tận hưởng hương vị ấm áp của ánh mặt trời, ánh nắng chan hòa khiến cả người nàng như được sưởi ấm và cảm thấy thoải mái vô cùng.

Vào ban ngày trong Lạc Hồng Viện cũng chẳng có bao nhiêu người mà chỉ có lác đác vài nữ đệ tử tụm lại trò chuyện đôi câu.

Hai tỷ muội song sinh từng cùng Kim Lăng nhập cốc hôm trước giờ đang theo một vị sư tỷ luyện vũ bộ. Vừa thấy Kim Lăng bước ra khỏi phòng, cả ba người đồng loạt quay đầu nhìn về phía nàng.

“Nhanh vậy mà đã đột phá Ngưng Khí tầng một rồi sao? So với tiểu sư thúc Lãnh Thanh Thu – người mang Thuần Âm chi thể thì chỉ chậm có một ngày!”

Vị sư tỷ kia kinh ngạc thốt lên, ánh mắt nhìn Kim Lăng không khỏi thêm vài phần dò xét.

Một ngày thôi sao?

Kim Lăng thầm nghĩ... hình như nàng cũng vừa mới đột phá vào ngày hôm qua.

Hai tỷ muội song sinh nhìn Kim Lăng với ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ. Cả hai khẽ trao đổi ánh mắt, sau đó cùng nhau bước về phía Kim Lăng.

“Sư… sư tỷ.” Thiếu nữ trông có vẻ lớn tuổi hơn hơi cúi mình hành lễ:

“Tiểu muội tên là Phượng Vũ, đây là muội muội ta – Phượng Nhạc. Ngày ấy tuy cùng tỷ nhập cốc nhưng vẫn chưa có cơ hội ra mắt, nếu có điều gì thất lễ mong sư tỷ rộng lòng thứ lỗi.”

Phượng Vũ lời nói ôn nhu, động tác cung kính, cử chỉ đầy vẻ nhu hòa. Trái lại, muội muội Phượng Nhạc có phần tinh nghịch, chỉ cúi người chào lấy lệ, đôi mắt ánh lên nét lanh lợi.

Kim Lăng mỉm cười không hề tỏ vẻ cao ngạo. Nàng nhẹ nhàng đưa tay đỡ hai người dậy, dịu giọng nói:

“Đừng gọi ta là sư tỷ, ta cũng chỉ lớn hơn hai người một tuổi mà thôi. Gọi thẳng tên ta là Kim Lăng là được. Đồng thời nhập cốc cũng là một phen duyên phận giữa chúng ta, sau này nên thân thiết nhiều hơn mới phải.”

Thấy Kim Lăng ôn hòa dễ gần, hai tỷ muội Phượng Vũ – Phượng Nhạc nhìn nhau mỉm cười, cảm giác căng thẳng trong lòng cũng theo đó mà tan biến. Mỗi người kéo một bên tay của Kim Lăng rồi nhanh nhẹn dẫn nàng đến trước mặt một nữ tử tên Triệu Tĩnh để giới thiệu.

Triệu Tĩnh dung mạo bình thường, vừa nhìn đã biết xuất thân nhà nông. Chỉ có đôi mắt kia cứ xoay chuyển không ngừng, ánh lên vẻ linh động cho thấy rằng người này tâm tư hẳn là khá tinh tế. Triệu Tĩnh vào cốc đã ba năm, hiện tại chỉ mới tu luyện đến Ngưng Khí tầng ba nên xem ra tư chất cũng chỉ thuộc hàng thường thường.

“Kim Lăng tỷ tỷ.” Phượng Nhạc không kìm được hỏi:

“Vì sao tỷ có thể nhanh như vậy đột phá Ngưng Khí tầng một? Tỷ có phải có bí quyết gì không? Chúng ta ngay cả Dưỡng Âm Đan cũng đã dùng mà vẫn không thể đột phá nổi!”

Phượng Vũ vội vàng dùng khuỷu tay hích muội muội một cái, có phần ngượng ngùng nhìn Kim Lăng nói:

“Muội muội ta vốn tính cách thẳng thắn, nói năng chẳng biết kiêng dè. Mong tỷ tỷ chớ để bụng. Chuyện tu luyện vốn là tâm đắc riêng của mỗi cá nhân nên tỷ tỷ không cần gượng ép chia sẻ.”