Chương 4

Nằm trên giường cậu cứ nghĩ là sẽ khó ngủ lắm nhưng không, cậu đi vào giấc ngủ nhanh hơn cậu nghĩ.

Rạng sáng cậu giấc mình tỉnh dậy, cảm giác lạnh lạnh bao trùm cả người cậu, sau gáy như có một luồn gió lạnh thổi vào cổ nó đều đều như nhịp thở của ai đó vậy.

Cậu muốn kéo mền đấp cho bớt lạnh, nhưng cậu phát hiện cả người cậu không thể động đậy được, cảm giác có một cánh tay đang mò vào áo ôm chặt eo cậu.

Cảm giác lạnh lẽo làm cậu muốn co người lại nhưng toàn thân cậu không tài nào nhút nhích được.

Tiếng cười khẽ phát ra từ phía sau cậu cách tay ôm cậu càng siết chặt hơn. Mồ hôi lạnh của cậu đổ ròng ròng, hai mắt cậu nhắm chặt miệng liên lục niệm nam mô a di đà phật.

Với tính huống bây giờ có nhắm mắt như nào cậu cũng không ngủ được, sống mười mấy năm trên đời lần đầu tiên cậu bị bóng đè, đâu chỉ bị đè bình thường cậu còn bị ôm ấp cả buổi.

Lòng cậu chỉ cầu mong trên sáng mau mau.

"Di Hòa, cậu có sau không bị." Nghe giọng của An Hạ cậu mới dám mở mắt ra, An Hạ nhìn cậu mồ hôi đổ như tấm lo lắng hỏi.

"Sau mồ hôi cậu đổ dữ vậy, chắc cậu bị bệnh rồi đó mau ngồi dậy rửa mặt thây đồ xuống phòng y tế đi." Cuối cùng cậu cũng cử động được từ từ ngồi dậy từ trên giường cả người cậu đau nhất, cả người không còn chút sức lực nào.

"Mình biết rồi một chút mình sẽ xuống phòng y tế xin thuốc." Giọng cậu khàn đặc cổ họng đau, cơ thể nóng rang chắc cậu bị cảm rời. Mệt mỏi trong người làm cậu không xuống giường được chỉ đành nhờ An Hạ đi xin thuốc rồi mua ít cháo cho cậu.

Nằm trên giường kéo chăn kính người, nằm co ro trong chăn không khí lạnh trong phòng hình như xuống thấp hơn, cảm giác buồn ngủ kịch liệt kéo tới.

"Di Hòa, Di Hòa dậy uống thuốc đi." Cậu cố gắng mở mắt nhìn, An Hạ mặt đầy lo lắng nhìn cậu

"Ừ cảm ơn cậu nha."

"Không có gì, mà cậu đang bệnh mà sau cậu mở máy lạnh thấp vậy." Lúc nãy lúc bước vào phòng luồn không khí lạnh lập tức ập vào mặt cậu, khí lạnh trong phòng chắc là mười mấy độ.

"Mình không hạ máy lạnh, mình còn tưởng cậu hay đàn anh hạ chứ."

"Lạ vậy máy lạnh hiện 24 độ kìa,mà sau trong phòng lạnh dữ vậy. Chắc là nó hư rồi." Cái máy lạnh từ năm một ngàn chín trăm hồi đó, không biết đã trãi qua mấy đời mới chuyền tới đới các cậu, chắc là tới lúc đổi cái mới rồi.

"Cậu ăn rồi uống thuốc đi, mình xin giáo sư rồi cậu cứ nghĩ ngơi đi." Dù giờ không đói cậu vẫn cố ăn cháo để uống thuốc.