Chương 3
Con chào dì, tụi con là bạn học cùng trường với Triệu Bân" Nhìn người phụ nữ trước mặt cậu luống cuống không biết phải làm sao
"Con tên gì."
"Dạ, con tên Di Hòa." Bà ấy à một tiếng rồi cứ nhìn chằm chằm vào cậu, sóng lưng cậu như có một luồng điện chạy qua làm da đầu tê dại, chuông bảo trong cơ thể của cậu cứ reo lên.
"Phu nhân, giám đốc Triệu tới."
"Hai đứa cứ tự, tang gia bối rối có gì sai sót mong hai đứa bỏ qua, giờ dì xin phép trước. " Nói xong bà ấy và người đàn ông trung niên cùng rồi đi. Cậu thở phào trong lòng
"Bà ấy có thể bình tĩnh vậy sao." thằng bạn yên lặng nãy giờ giờ mới lên tiếng
"Nhìn bên ngoài vậy thôi, trong lòng đau thương biết bao nhiêu kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh mà." Thở dài trong lòng ngày hôm nay không biết cậu đã thở dài bao nhiêu lần.
Xung quanh khách khứa ra vào không nhớt chẳng hiểu sao trong lòng cậu càng ngày càng nặng trĩu cảm giác rất không khỏe.
"A Kiệt chúng ta về thôi cũng muộn rồi." nhìn thấy sắc mặt không tốt của cậu
"Được mình về thôi." Hai chào mẹ của Viện Bân
rồi ra về. Không khí bên ngoài làm cậu dễ thở hơn nhiều.
"Nhìn cậu đỡ hơn lúc nãy rồi, sau tự nhiên không thể có muốn ghé vào mua thuốc không."
"Không cần, đưa mình về ký túc xá đi." Thấy cậu không khỏe nên cậu ta không nói nữa, yên lặng tập trung lái xe.
Ngồi suy nghĩ miên man một lúc cũng tới ký túc xá, để cậu ở dưới ký túc xá cậu ta còn không quên dặn dò thấy không khỏe thì nhớ đi khám.
"Biết rồi biết rồi bố trẻ về nhà nhanh đi."
Nhìn lên tòa nhà ký túc xá tự nhiên thấy ớn ớn trong người giờ cũng chỉ mới 9h ký túc xá chỗ cậu ở 10h mới đóng cửa mà sau tự nhiên hôm nay yên ắng dữ vậy.
Giờ đợi thang máy cậu cũng không dám vậy là cậu quyết định cấm mặt chạy một mạch từ đây lên lầu 3.
Cậu mạnh tay mở cửa phòng ra. Mọi người trong phòng quay lại ngạc nhiên nhìn cậu, thấy mình hơi quá cậu bước vào đóng cửa rồi nhìn hai người bạn cùng phòng xin lỗi.
Phòng ký túc xá có 2 giường tầng đặc cạnh nhau bàn học đặc đối diện phòng ngủ.
Người ngồi chỗ bàn học tên là An Hạ học năm nhất giống cậu là người tĩnh khác tính tình ôn hòa, dễ gần.
Còn người nằm trên giường tên là Dương Vũ là đàn anh năm hai , đàn anh là người trầm tính ít nói.
Bình thường trong phòng mọi người ít gặp nhau, vì lịch học khác nhau.
Chưa từng cãi nhau hay xung đột gì, cậu thấy rất may mắn vì bạn cùng phòng của cậu ở cùng nhau rất tốt.
"Chạy gì nhanh vậy, có ai đuổi theo cậu sao." Bỏ cuốn sách trên tay xuống An Hạ nhìn cậu nói đùa
Hơi hơi mĩa cười nhìn An Hạ cậu bước vào giường mình ngồi xuống
"Tự nhiên hôm nay mình nỗi hứng muốn chạy bộ nên mới có bộ dạng vậy nè." An Hạ nhìn cậu như người ngoài hành tinh
"Buổi sáng chạy bộ không đủ sao, không biết trường học nghĩ gì nữa bắt tụi mình chạy quanh sân vận động ít nhất một vòng một ngày." An Hạ thang thở
"Em đừng nên chạy bộ ở cầu thang đường nó tối còn cũ kĩ nữa." Đàn anh Dương Vũ lên tiếng
"Dạ , lúc nãy e không để ý lắm." Cầu thang tối sau lúc nãy cậu chạy đèn sáng chưng mà. Thấy cậu ngồi đần người ra
"Di Hòa em ổn không đó?" Cậu lắc đầu ý nói mình ổn, vào nhà vệ sinh tắm rửa vệ sinh cá nhân xong cậu nằm trên giường ngủ cả người hôm nay mọi chuyện xãy ra hơi kỳ lạ với cậu .
Dù sau cậu cũng mong ngày mai lại là ngày mới tốt đẹp.