Chương 2
Hai người cậu hẹn nhau học xong tiết buổi chiều rồi đi luôn, bạn cậu chạy xe tới đón cậu nghe nói nhà cậu ta ở ngoại ô, đi từ đây tới đó cũng gần nửa tiếng.
Không biết làm sau trong lòng cậu cứ bồn chồn không yên, nhìn mặt cậu căng thẳng Triệu Kiệt phì cười
"Nhìn cậu như ngồi trên đóng lửa vậy, cậu bị gì vậy, bộ cậu sợ hả."
"Cậu nói gì vậy, sợ gì chứ"". Cậu nhìn cậu như vậy cậu ta cười,chốt ra câu chí mạng
"Cậu ta bị tai nạn cần chỗ tiệm cafe cậu làm thêm đó, bộ hôm qua cậu không biết gì thiệt hả."
Sau mà biết gì được hôm qua cậu bệnh nằm ở nhà cả ngày, nhìn mặt Triệu Kiệt hớn hở khi chọc được cậu làm cậu cũng bó tay không biết nên làm sau.
Thấy cậu cứ yên lặng sắc mặt căng thẳng
"Nói ra cũng lạ đang yên đang lành tự nhiên có chuyện , cậu ta là con một đó là người thừa kế duy nhất dạo trước nghe đốn ba cậu ta có con riêng, giờ thì hay rồi cậu ta có chuyện, không ai sẽ vui nhất trong chuyện này đây." cậu thở dài đời người vô thường cậu ta còn trẻ như vậy tương lai sáng lạn.
Triệu Kiệt thao thao bất tuyệt về chuyện nhà của người ta, làm cậu nghe nói tẩu quả nhập ma luôn tóm lại không nghe được câu nào cả.
Xe chạy ra ngoại ô, không khí yên tĩnh hơn trong thành phố nhiều xe cộ ban đêm chạy cũng ít.
"A Kiệt sao cậu biết nhiều chuyện nhà cậu ta vậy. " Triệu Kiệt nhìn cậu cười cười
"Mấy chuyện này nói bí mật nhưng bí mật ai cũng biết gia thế càng cao càng dễ bị soi mói. Trong lòng mọi người đều biết chỉ là không nói thẳng trước mặt nhau thôi. Hướng chi ba mẹ cậu ta cũng không phải yêu nhau rồi cưới, 2 vị đó là hôn nhân chính trị thôi."
"Mẹ cậu ta là con gái duy nhất của một gia tộc giàu có lâu đời, nói về độ giàu sang thì nhà ba cậu ta thua xa. Chắc vì muốn cũng cố gia tộc nên hai người vị mới đồng ý mối hôn sự này." Cậu không hiểu thế giới của họ cũng không giám nhận xét chuyện người ta. Đành yên lặng nghe bạn mình nói
".......mình nói muốn khô nước miếng mà cậu không nói gì hết vậy, bộ cậu ngủ rồi hả."
"Mình không biết nói gì thiệt mà. " nhìn vẻ mặt vô tội của cậu, bạn cậu chỉ có thể nuốn mấy lời khó nghe sắp nói vào họng.
"Được rồi được rồi chịu cậu đó." ..... có nhan sắc rất cao, da trắng mũi cao môi đỏ mỏng, khuôn mặt nhỏ nhắn lông mi dài còn thêm lúm đồng tiền tạo nên vẻ ngoài hoàng hảo vô cùng, nếu là con gái dù sống dù chết cậu cũng phải cưới cho bằng được.
"Nhìn đường đi cậu nhìn tôi làm gì. " Tự nhiên bị thằng bạn nhìn chằm chằm làm cậu nổi hết da gà
"Còn một chút nữa là tới rồi, nhà cậu ta ở giữa núi này đó nghe nói nơi này rộng lắm đều là đất nhà cậu ta đó." nhìn cây cối xung quanh 2 bên đường um tùm tuy không khí trong lành nhưng mà trong lòng cậu cứ thấy rờn rợn, xe chạy băng băng trên đường
Dừng lại tại một ngôi biệt thự , dộc hai bên đường là cây xây ngôi nhà bao chùm không khí tang thương, hai người xuống xe người làm của gia chủ ra chào
"Hai vị là."
"Chúng tôi là bạn học của.. " nghe vậy người làm mời 2 cậu vào trong sảnh quan tài được đặc phía trước, hoa cúc trắng đặc quanh di ảnh cậu, trong hình của cậu thanh niên mặt mài sáng sủa mày kiếm mắt sâu, mũi cao môi mỏng ngủ quan hài hòa .
Hình như cậu nhìn thấy chàng trai trong ảnh nhét khóe miệng cười.
Cậu giật mình nhìn kỹ thêm lần nữa rõ ràng người trong ảnh không hề cười, giờ nhìn lại bức ảnh cậu không còn cảm giác người trong rảnh sáng sủa như lúc nãy nữa.
Nó làm cậu hơn sợ, nhận lấy nhan từ người làm, khấn vái xong cảm kháng trong lòng đời người vô thường.
Nhìn người trong ảnh không ai có thể nghĩ tới cậu ta lại ra đi ở độ tuổi trẻ như vậy.
"Con là bạn của Viện Bân sau." Giọng nói nhỏ nhẹ từ sau lưng cậu, người phụ nữ với gương mặt lạnh lùng khoản 50 tuổi, sự tiều tụy cũng không lấy đi nhan sắc của người trước mặt này, chỉ cần nhìn sơ là biết cậu ta 7 phần giống mẹ mình.