Những ký ức hỗn loạn không thuộc về mình nhanh chóng tràn ngập đầu óc cô. Vì quá khó chịu, cô cứ đập đầu vào thành giường liên hồi, khiến nam hài đứng bên cạnh hoảng sợ, suýt nữa thì bật khóc lần nữa.
“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, ngươi không sao chứ? Ngươi đừng làm ta sợ!”
“Ta không sao, ngủ một giấc là khỏe thôi.” Một lúc lâu sau, Chung Ly Yên mới mở mắt, ánh nhìn phức tạp khẽ lướt qua nam hài.
Thấy bệnh tình của Chung Ly Yên có vẻ thất thường, nam hài ngẫm nghĩ một lát rồi nói nhỏ với cô: “Tỷ tỷ chờ ta một lát, ta đi tìm đồ ăn ngon cho tỷ.”
Đợi nam hài đi rồi, Chung Ly Yên mới đưa tay đỡ trán, nằm ngửa trên giường. Sau khi tiếp nhận xong ký ức của nguyên chủ, cuối cùng cô cũng hiểu rõ tình hình hiện tại.
Nơi cô xuyên đến đúng là thời cổ đại, nhưng không phải bất kỳ triều đại nào cô từng biết, mà là một thời không hoàn toàn xa lạ.
Đây là một vùng đất tên là Mãng Hoang đại lục, một đại lục có thể tu luyện. Đại lục này lấy việc trồng trọt làm chủ. Mọi người ở đây được chia thành năm loại thuộc tính: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, chỉ cần được kích hoạt. Thuộc tính Mộc có thể thúc đẩy sinh vật tăng trưởng, hệ Thủy có thể tưới mát cây trồng, hệ Thổ giúp đất đai màu mỡ. Ngược lại, hệ Kim khiến đất đai cằn cỗi, hệ Hỏa thiêu đốt hoa màu.
Do đó, ba hệ Mộc, Thủy, Thổ được coi trọng hơn cả. Các thuộc tính này có phần giống với dị năng thời tận thế, nhưng cũng có điểm khác biệt.
Cơ thể mà cô xuyên vào là của Chung Ly Yên, nhị tiểu thư của Chung gia, một trong tứ đại gia tộc tại một thành trì trên Mãng Hoang đại lục này.
Cô và vị tiểu thư này trùng cả tên lẫn họ. Vị Chung gia nhị tiểu thư này bản lĩnh chẳng có gì, đích thực là một phế vật. Ngoài thuộc tính Mộc bẩm sinh ra thì không có gì nổi trội, linh căn lại tạp nham, gần như không thể tu luyện, chẳng khác nào người thường.
Tính tình thì kiêu ngạo, khả năng gây chuyện lại thuộc hàng thượng thừa.
Bản thân nguyên chủ vốn không được người phụ thân ăn chơi trác táng coi trọng. Nếu không nhờ có mẫu thân là luyện đan sư luôn bao che, có lẽ nguyên chủ đã chết cả trăm lần rồi.
Oái oăm thay, chính người mẫu thân luôn che chở vì ra ngoài tìm linh thảo mà mất tích nhiều năm, có lời đồn đã bỏ mạng nơi đất khách. Người có thực lực bảo vệ nguyên chủ nhất là mẫu thân thì mất tích, để lại một nguyên chủ kiêu ngạo, một người đệ đệ mới mười tuổi, và một người phụ thân vô trách nhiệm.
Vì tính tình kiêu ngạo ương ngạnh nên nguyên chủ đã đắc tội với nhiều người trong gia tộc. Vốn người bá mẫu đã ngứa mắt nguyên chủ từ lâu, nhân lúc không còn ai che chở, bà ta sao có thể bỏ qua cơ hội trời ban này.