Chương 21

“À đúng rồi, Tiểu Mục, ruộng nhà mình ở đâu nhỉ?” Chung Ly Yên hỏi. Tuy cô có ký ức của nguyên chủ, nhưng không thể nhớ rõ hết mọi chuyện, nhất là những việc nhỏ nhặt trong sinh hoạt hằng ngày.

Hơn nữa, theo những gì cô biết, nguyên chủ gần như bỏ mặc hết ruộng đất, chẳng hề quan tâm tới. Thế nên cô có cố lục lại ký ức cũng không tìm ra nổi ruộng nằm ở chỗ nào.

Nghe vậy, Chung Tiểu Mục lập tức tỏ ra lo lắng. Tuy còn nhỏ, nhiều chuyện chưa hiểu hết, nhưng Chung Tiểu Mục cũng biết ruộng đất quan trọng đến mức nào, liền sốt sắng hỏi: “Tỷ tỷ, tỷ lại định đem ruộng đi cầm nữa sao?”

Thấy Chung Tiểu Mục hoảng hốt như vậy, Chung Ly Yên thầm mắng nguyên chủ một câu vô dụng, đến cả đứa trẻ cũng biết quý trọng đất đai hơn.

Ở thời đại này, trồng trọt là gốc rễ sinh tồn, ruộng đất chẳng khác nào con gà mái đẻ trứng vàng. Vậy mà nguyên chủ lại đi làm cái chuyện ngu xuẩn như mổ gà lấy trứng, đúng là không biết sống.

Chung Ly Yên vội lắc đầu: “Không phải, không phải đâu. Chúng ta cứ thế này mãi cũng không phải cách, phải trồng ít lương thực, rau cỏ gì đó, còn phải chuộc lại đám ruộng đã cầm cố trước kia nữa.” May mà đám ruộng đó là cầm sống, chỉ cần trả thêm chút lãi, trong thời gian quy định vẫn có thể chuộc về được.

Chung Tiểu Mục quả nhiên thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay sau đó, nó lại làm ra vẻ nghiêm túc với khuôn mặt bánh bao của mình, trông vô cùng hài hước, khiến Chung Ly Yên nhìn mà buồn cười.

“Tỷ tỷ, ta nghĩ rồi, ngoài làm ruộng ra còn có thể đi săn nữa.” Chung Tiểu Mục buột miệng nói.

Nhưng nói xong, khuôn mặt bánh bao trắng nõn của nó lại nhăn tít lại: “Nhưng mà tỷ tỷ ơi, đến người thường tỷ còn đánh không lại, nếu gặp phải yêu thú trong rừng thì làm sao bây giờ?”

Xấu hổ thật, Chung Tiểu Mục sao lại thật thà đến thế, cứ phải chọc đúng chỗ đau của cô mới được.

Chung Ly Yên cũng thấy buồn bực. Xem ra mấy ngày tới phải tăng cường luyện tập, ít nhất cũng phải thăng cấp lên Luyện Khí tầng ba. Kẻo đến lúc đó không phải đi săn mà lại thành đi nộp mạng thì nguy.

Tuy Chung Ly Yên tiếc mấy đám ruộng bỏ hoang đó, nhưng hạt giống trong không gian của cô cũng có thể thử đem ra trồng. Đương nhiên, để tránh bị người khác chú ý, tốt nhất vẫn là trồng trong một mẫu ruộng của không gian.

Hễ có thời gian rảnh, cô lại đến dòng suối trong vắt ở đầu thôn để tu luyện. Cô còn mang theo một cái thùng, nếu có ai hỏi thì nói là đi bắt cá.

Ban đầu, mỗi khi thấy Chung Ly Yên xuất hiện trong thôn, người lớn đều vội vàng bế con mình vào nhà đóng chặt cửa, vẻ mặt không ưa thấy rõ.

Tóm lại, có thể thấy nguyên chủ rất bị người ta ghét. Mấy bà thím trong thôn bĩu môi xì xào cũng toàn là chuyện xấu của nguyên chủ, cái kiểu như nếu là con nhà mình thì đã bóp chết từ lâu rồi.

Chung Ly Yên, người trước đây luôn được các bậc trưởng bối yêu mến khen là hiểu chuyện, cũng đành bất lực.

Cô cũng không mấy để tâm đến lời ong tiếng ve của người khác, vẫn kiên trì ngày ngày ra bờ suối tu luyện. Vì nghèo nên chỉ có thể ăn cá, ăn đến mức nhìn thấy cá là cô lại thấy buồn nôn. Thỉnh thoảng, cô còn bắt được vài con rắn nước về cải thiện bữa ăn.

Cũng chính nhờ những hành động đó, cùng với sự kiên trì thay đổi, dáng vẻ tiểu thư khuê các trước kia của cô dần biến mất. Cô cư xử lễ phép với mọi người, nên tiếng tăm trong thôn cũng theo đó mà cải thiện đáng kể.

Ngược lại, nhiều người bắt đầu tỏ ra thông cảm với cô. Một vị tiểu thư từng mười ngón tay không dính nước nay rơi vào hoàn cảnh khốn khó như vậy, khiến người ta vừa xót xa, vừa không khỏi có chút hả hê.

Nhưng tính tình cô giờ đây đã thay đổi rõ rệt, trở nên hiền hòa hơn, nên người cảm thông cũng ngày một nhiều, chẳng còn ai bài xích như trước nữa.

Chung Ly Yên vốn từng tiếp xúc với đủ hạng người, khả năng giao tiếp cũng rất khéo léo. Huống hồ, người trong thôn chỉ là dân quê chất phác, muốn lấy lòng họ cũng chẳng khó.

Thế nhưng cô lại thích sống yên ổn, không bị ai làm phiền, nên luôn giữ một khoảng cách lịch sự mà xa cách. Dù vậy, mỗi lần ra ngoài, người chủ động chào hỏi cô đã nhiều hơn trước rất nhiều.