Chương 2

“Dù gì thì em với anh Khâm cũng sắp làm lễ hỏi rồi, tụi em vẫn mong nhận được lời chúc của chị. Phải không anh Khâm?”

Viên Thiếu Khâm nhìn Chung Ly Yên, giọng điệu thường thường nhưng không kém phần lạnh nhạt: “Ý của Tiếu Tuyết cũng là ý của tôi. Mong là đến hôm đó, cô chắc chắn sẽ đến dự.”

Khóe môi Chung Ly Yên khẽ nhếch lên một nụ cười hờ hững: “Dĩ nhiên rồi.”

Dứt lời, cô xoay người bỏ đi, chẳng buồn ở lại xem thêm màn bày tỏ tình cảm của hai người họ.

Cô và Viên Thiếu Khâm từng yêu nhau hồi còn đi học, nhưng rồi chia tay trong êm thấm vì cách sống không còn hợp nhau. Cũng nhờ cô mà Chung Tiếu Tuyết mới quen biết Viên Thiếu Khâm.

Chẳng ai ngờ, sau khi ngày tận thế ập đến, Viên Thiếu Khâm và cô em gái của cô lại đột nhiên trở nên gần gũi, thắm thiết.

Trước đây, Chung Tiếu Tuyết cũng từng không ít lần lén lút ve vãn Viên Thiếu Khâm, nhưng hắn ta chẳng hề để ý.

Tuy nhiên bây giờ, Chung Ly Yên nghĩ đến gương mặt ngày một xinh đẹp và vóc dáng ngày càng khêu gợi của Chung Tiếu Tuyết, cũng có thể hiểu được phần nào sự thay đổi này. Đàn ông mà, cái nết mê gái đẹp vốn khó dời.

Chung Ly Yên vẻ mặt mệt mỏi, ngả người xuống giường, đôi mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà trắng toát.

Điều khiến Chung Ly Yên suy sụp nhất không phải là việc Chung Tiếu Tuyết dùng sắc đẹp để đổi lấy cuộc sống đầy đủ, mà chính là cách đối xử của mẹ.

Vốn đã thiên vị cô con gái út, nay thấy Chung Tiếu Tuyết cặp kè được với người có thể trở thành người đứng đầu khu ở này trong tương lai, bà càng tỏ ra lạnh nhạt, săm soi Chung Ly Yên đủ điều.

Bà luôn bắt bẻ từng li từng tí, coi cô như kẻ ăn bám vô dụng, thậm chí trong ánh mắt còn ẩn chứa sự dè chừng.

Chung Ly Yên thϊếp đi một lát, đến khi mặt trời lặn mới giật mình tỉnh giấc, bật dậy như một thói quen. Nếu không nhanh chóng nấu bữa tối, thế nào mẹ cô cũng chỉ vào trán cô mà la mắng.

Chung Ly Yên vừa nấu xong cơm nước trong bếp thì mẹ cô cũng vừa từ nhà hàng xóm chơi bài về. Thấy đồ ăn đã dọn sẵn, bà cũng chẳng thèm ngó ngàng, thản nhiên ngồi vào bàn rồi gắt gỏng ra lệnh: “Còn không mau đi gọi em gái mày xuống ăn cơm! Đứng đực ra đấy làm gì hả?”

Chung Ly Yên hít một hơi thật sâu, cố nén nhịn không cãi lại mẹ, rồi đi đến phòng Chung Tiếu Tuyết gõ cửa. Đợi một lúc lâu không thấy ai đáp lại, cô khẽ nhíu mày, tự hỏi không lẽ con bé chưa về? Cô nhẹ nhàng vặn nắm cửa bước vào thì nghe tiếng nước xối xả vọng ra từ phòng tắm.