Chương 19

“Để mai ăn sẽ không còn tươi nữa.” Chung Ly Yên cười, xoa đầu Chung Tiểu Mục nói: “Tỷ tỷ bắt được nhiều cá mà, mai lại làm tiếp là được.”

Chung Ly Yên còn tưởng nó sợ ăn hết rồi sẽ không có nữa, nên mới an ủi vậy.

“Vậy... vậy ta không để dành đến mai nữa, nhưng buổi tối ta hay đói bụng lắm.” Chung Tiểu Mục ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ vẻ khẩn cầu: “Tỷ tỷ, ta có thể để lát nữa ăn được không?”

Chung Ly Yên nheo mắt, lập tức nhìn ra Chung Tiểu Mục đang nói dối, nhưng cô cũng không vạch trần.

Đến nửa đêm, Chung Ly Yên đang tu luyện bỗng mở mắt ra, lập tức nghe thấy tiếng Chung Tiểu Mục rón rén đi ra ngoài.

Nhìn Chung Tiểu Mục lén lút như chuột nhắt, bưng bát canh cá còn thừa từ tối và một mẩu màn thầu ngũ cốc nhỏ từ trong bếp ra.

Mẩu màn thầu đó là Ngô nãi nãi cho nó hôm nay, dọc đường về nó không nỡ ăn. Lúc thèm quá cũng chỉ dám liếʍ một chút, cắn một miếng nhỏ xíu.

Chung Tiểu Mục cầm đồ ăn, rón rén mở cửa chính đi ra ngoài. Chung Tiểu Mục liếc mắt một cái đã thấy một thiếu niên đang quỳ trước cửa nhà bên.

Lúc Chung Tiểu Mục cùng tỷ tỷ trở về hồi trưa, đã thấy ca ca kia quỳ ở đó rồi. Buổi tối lại bị đánh một trận nữa, bây giờ chắc chắn đói lắm.

“Ca ca, huynh không sao chứ?” Dưới ánh trăng, Chung Tiểu Mục nhìn thấy trên quần áo của ca ca kia có một mảng lớn đen sẫm còn dính máu, rõ ràng là bị đánh rất nặng. Nó nhìn mà thấy khó chịu vô cùng.

Thiếu niên vẫn quỳ bất động trong đêm tối như một pho tượng, đôi mắt sâu thẳm tựa như mực đen không thể hòa tan, hoặc có lẽ, trong mắt nó chẳng có gì cả.

Chung Tiểu Mục thấy thiếu niên không để ý đến mình cũng không nản lòng. Nó vội vàng đặt bát canh cá và nửa cái màn thầu ngũ cốc xuống, dặn với theo nhớ ăn rồi lon ton chạy về nhà, sợ bị tỷ tỷ phát hiện.

Đáy mắt Chung Ly Yên thoáng vẻ kinh ngạc. Không ngờ Chung Tiểu Mục để dành đồ ăn là vì thiếu niên kia.

Nhìn bộ dạng thèm thuồng màn thầu ngũ cốc của nó lúc trước, cô còn tưởng nó muốn để dành cho ngày mai. Trong tình cảnh bữa đói bữa no thế này, không ngờ Chung Tiểu Mục lại nỡ cho đi.

Chung Ly Yên thấy Chung Tiểu Mục đã đi khuất, cũng định rời đi thì đột nhiên ánh mắt cô dừng lại. Chỉ thấy thiếu niên vốn thờ ơ cảnh giác kia, sau khi chắc chắn không có ai, đột nhiên vồ lấy đồ ăn trên mặt đất.

Thiếu niên há to miệng, dùng tay nhét thức ăn vào, vì ăn quá vội mà bị nghẹn, phải liều mạng vỗ ngực ho sặc sụa, nhưng tốc độ ăn không hề giảm.

Bộ dạng ngấu nghiến điên cuồng đó chẳng khác nào một con thú đói tàn bạo, như thể muốn nuốt chửng cả cái bát.

Đợi đến khi thiếu niên ăn sạch sành sanh không còn một mẩu, đôi mắt sắc lẹm như hòa vào bóng đêm của nó đột nhiên nhìn về một hướng.

Chung Ly Yên trong lòng giật nảy, không ngờ tính cảnh giác của thiếu niên này vẫn cao đến vậy. Chung Ly Yên không dừng lại thêm nữa, nhanh chóng rời đi.