Chung Ly Yên rất khó khăn mới bình phục được tâm trạng. Cô tự an ủi mình rằng dù sao cũng là nhặt được một cái mạng, có còn hơn không.
Hơn nữa, tuy nơi này không phải tận thế, nhưng cũng là một thế giới cường giả vi tôn.
Sau khi uống chút canh ấm, Chung Ly Yên có thêm chút sức lực. Cô vẫn chưa từ bỏ ý định, thúc giục dị năng trong đan điền, vận chuyển sức mạnh.
Ngay khi cô kiệt sức, một luồng năng lượng quen thuộc khẽ dao động. Luồng năng lượng đó, sau khi được cô vận chuyển, chảy trong kinh mạch, vừa ấm áp vừa thoải mái, hệt như đang ngâm mình trong suối nước nóng. Đó chính là dị năng hệ Thủy mà cô vô cùng quen thuộc.
Chung Ly Yên cố gắng kìm nén cảm xúc vui mừng khôn xiết. Ngay khi cô định thăm dò các dị năng khác thì sắc mặt chợt trắng bệch, buộc phải dừng lại.
So với dị năng hệ Thủy ôn hòa thoải mái, dị năng cường hóa và dị năng hệ Băng cần nhiều năng lượng và sự mở rộng kinh mạch hơn.
Hơn nữa, cho dù hiện tại cô có thể khôi phục và thúc giục dị năng hệ Thủy, động tĩnh cũng quá lớn. Cô không thể biết liệu người bên ngoài có nghe thấy hay không.
Chỉ có thể đợi đến khi tìm được một nơi an toàn, không có người quấy rầy hay lui tới thì mới thích hợp.
Sau khi vui sướиɠ kích động, Chung Ly Yên cũng bình tĩnh lại. Cô ra giếng múc một xô nước, đổ vào chậu gỗ rồi soi mình như gương.
Hình ảnh phản chiếu trong nước là khuôn mặt một cô gái chừng mười ba, mười bốn tuổi, mày thanh mục tú, nhưng nhan sắc kém xa so với bản thân cô ngày trước.
Vị tiểu thư này được coi là có tư sắc bậc trung, nhưng gương mặt đáng yêu ban đầu lại đáng sợ vì một vết sẹo lớn màu sẫm trên trán trái. Tuy nhiên, nhìn kỹ, ngũ quan trên mặt vẫn có ba bốn phần tương tự với cô của hiện đại.
Cô băn khoăn vài phút rồi cũng thôi, chuyển sang suy nghĩ chuyện khác. Ví dụ như, rõ ràng cô là người xuyên không, nhưng dị năng của cô vẫn còn nguyên. Chẳng lẽ dị năng bám theo linh hồn xuyên theo sao?
Cô đang mải nghĩ thì bụng lại sôi réo lên lục bục, Chung Ly Yên vô cùng bất đắc dĩ. Bát nước rau và miếng bánh vừa rồi chẳng ăn được bao nhiêu, mà dù có ăn hết thì cũng chẳng thể no.
Cô lục soát khắp trong ngoài căn phòng, phát hiện bệ bếp sạch bong, chẳng tìm thấy lấy một hạt gạo. Nhưng lại tìm được mấy cái màn thầu đen sì, cứng như đá.
Cô cắn thử một miếng, suýt chút nữa thì gãy cả răng. Tuy thời tận thế thiếu thốn đồ ăn, nhưng ít ra cô có dị năng, liều mạng gϊếŧ zombie thì cũng có thể tìm được đồ ăn trong các cửa hàng tiện lợi. Dù vô dụng đến mấy, cô cũng luôn có chiêu trò để lấp đầy bụng.
Chung Ly Yên tựa người vào bệ bếp, ôm bụng cồn cào đau quặn. Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã sẩm tối mà nam hài vẫn chưa về. Cô có chút lo lắng nhưng không biết phải làm gì.
Lóc cóc... tiếng gì vậy? Chung Ly Yên theo tiếng động liếc mắt nhìn xuống sàn, thấy một con chuột đang đánh hơi, thoắt ẩn thoắt hiện ở góc tường. Mắt nó sáng lên xanh biếc, cô không khỏi nuốt nước bọt.
……
Mãi đến khi trời tối hẳn, nam hài cuối cùng cũng trở về, trên lưng cõng một cái sọt, vẻ mặt thất vọng, gương mặt lem luốc, hai búi tóc vẫn xiêu vẹo.
“Sao bây giờ mới về?” Chung Ly Yên nhìn trời tối đen như vậy, suýt nữa đã định ra ngoài tìm thằng bé. Nhưng dù sao cô cũng là người mới đến, chưa quen thuộc nơi này. Nếu cô mà lạc đường, trong khi nam hài vừa về thì thật là rắc rối lớn.
“Tỷ tỷ, ta... ta...” Nam hài ngượng ngùng, tay mân mê vạt áo, gương mặt nhỏ lộ rõ vẻ lo lắng bất an: “Ta không tìm được đồ ăn bổ dưỡng cho tỷ.”